Đoàn xã Quỹ Nhất (380)
Người Gác Cầu
Chiếc cầu gỗ bắc qua con suối nhỏ là con đường vận chuyển lương thực ra tiền tuyến. Đêm nào anh Thành cũng đứng gác bên đầu cầu.
Mưa rừng lạnh buốt, nước suối dâng cao, nhưng anh vẫn bám trụ để bảo đảm đoàn xe và bộ đội qua cầu an toàn.
Một lần, phát hiện địch gài mìn, anh kịp thời báo động, cứu cả đoàn xe khỏi hiểm nguy.
Sau trận ấy, đồng đội gọi anh là “người gác cầu”.
Nhiều năm sau, cây cầu gỗ không còn nữa, nhưng hình ảnh người chiến sĩ lặng lẽ giữa đêm mưa vẫn sống mãi trong lòng đồng đội.
Thông điệp: Có những người thầm lặng canh giữ con đường chiến thắng.



