Đoàn xã Quỹ Nhất (39)
Lá thư viết dở
Đêm hành quân, rừng im lặng đến lạ. Chỉ còn tiếng bước chân khẽ chạm lá khô và tiếng gió luồn qua những tán cây. Đơn vị dừng chân nghỉ tạm bên một triền đồi thấp. Ánh trăng mỏng manh trải xuống mặt đất, đủ để người ta nhìn thấy nhau mà không cần đèn.
Anh ngồi tựa lưng vào gốc cây, mở ba lô, lấy ra một cuốn sổ nhỏ đã cũ. Trang giấy hơi ẩm vì sương đêm, nhưng vẫn còn đủ chỗ để anh viết thêm một lá thư.
Anh viết chậm, như sợ làm rơi mất những điều chưa kịp nói.
“Em à,
Đã lâu rồi anh chưa có dịp viết thư cho em…”
Ngòi bút dừng lại một chút. Anh ngẩng lên, nhìn về khoảng trời xa xăm. Ở nơi ấy, có một mái nhà, có con đường làng nhỏ, và có người con gái vẫn chờ anh từng ngày.
Anh mỉm cười, rồi viết tiếp.
“Ở đây, mọi thứ vẫn ổn. Anh và đồng đội vẫn giữ vững tinh thần. Có những đêm như thế này, anh lại nhớ em nhiều hơn…”
Gió rừng thổi qua, mang theo cái lạnh. Anh kéo lại cổ áo, nhưng lòng lại thấy ấm lạ thường. Những dòng chữ cứ thế hiện ra, giản dị mà chân thành.
“Anh hứa, khi hòa bình, anh sẽ trở về…”
Bàn tay anh khựng lại. Một lời hứa tưởng như đơn giản, nhưng giữa chiến tranh, lại trở nên mong manh đến đau lòng.
Bất chợt—
Một tiếng nổ xé toạc không gian.
“Pháo! Mau vào vị trí!” – tiếng hô vang lên dồn dập.
Anh giật mình, cuốn sổ rơi xuống đất. Pháo địch dội xuống liên hồi, đất đá tung lên mù mịt. Không kịp nghĩ ngợi, anh vội vàng gấp cuốn sổ lại, nhét vào túi áo, rồi lao về phía chiến hào.
Tiếng súng nổ, tiếng người gọi nhau, tất cả hòa thành một âm thanh hỗn loạn. Đêm yên tĩnh ban nãy giờ đã biến thành biển lửa.
Anh chiến đấu như bao người lính khác – kiên cường, dứt khoát, không lùi bước.
Nhưng trận pháo quá dữ dội.
Một tiếng nổ gần.
Anh ngã xuống.
Mọi âm thanh dần xa đi. Trong khoảnh khắc mong manh ấy, anh chợt nhớ đến lá thư còn dang dở. Những dòng chữ chưa kịp viết hết, lời hứa chưa kịp trọn vẹn.
“Anh… chưa kịp ký tên…”
Một ý nghĩ thoáng qua.
Rồi tất cả chìm vào im lặng.
Ngày hôm sau, khi đơn vị kiểm tra lại vị trí, người ta tìm thấy anh nằm giữa chiến hào. Trong túi áo anh, cuốn sổ nhỏ vẫn còn đó.
Lá thư dừng lại ở dòng:
“Anh hứa, khi hòa bình, anh sẽ trở về…”
Không có tên. Không có ngày tháng.
Chỉ là một lời hứa còn dang dở.
Nhiều năm sau, lá thư ấy được trao lại cho người con gái nơi quê nhà. Cô cầm nó trên tay, nước mắt rơi lặng lẽ.
Cô không cần một chữ ký.
Vì cô biết, đó là anh.
Tình yêu của anh dừng lại trên trang giấy, nhưng chưa bao giờ kết thúc trong trái tim cô.



