Đoàn xã Quỹ Nhất (41)
Người mẹ tiễn con
Sáng hôm ấy, làng nhỏ chìm trong một thứ yên tĩnh lạ thường. Không có tiếng gà gáy rộn ràng như mọi ngày, cũng không có tiếng gọi nhau í ới ngoài đồng. Chỉ có những bước chân vội vã của những người con chuẩn bị lên đường.
Anh đứng trước sân nhà, vai khoác ba lô, mắt nhìn quanh như muốn ghi nhớ từng góc nhỏ. Mái nhà tranh, giếng nước, gốc cau… tất cả đều quen thuộc đến nao lòng.
Mẹ anh đang ngồi bên bếp.
Bà không nói nhiều. Đôi tay gầy guộc thoăn thoắt gói nắm cơm bằng chiếc lá chuối xanh. Thỉnh thoảng, bà dừng lại, đưa tay quệt nhẹ khóe mắt, rồi lại cúi xuống như chưa từng có điều gì xảy ra.
Anh bước lại gần.
“Mẹ…”
Bà ngẩng lên, ánh mắt hiền nhưng kiên nghị.
“Ăn đi con, đường còn dài.”
Anh cầm lấy nắm cơm, thấy lòng nghẹn lại. Anh muốn nói điều gì đó – một lời hứa, một lời trấn an – nhưng cổ họng như nghẹn cứng.
Bà đứng dậy, phủi nhẹ vạt áo.
“Đi đi con,” bà nói, giọng bình tĩnh đến lạ, “giữ đất nước trước khi giữ mình.”
Anh nhìn mẹ. Lần đầu tiên, anh thấy bà không chỉ là một người mẹ, mà còn là một phần của quê hương – vững vàng, lặng lẽ mà sâu sắc.
Anh gật đầu.
Không ôm, không khóc.
Anh quay lưng bước đi, mỗi bước chân như nặng thêm. Đến đầu ngõ, anh ngoái lại.
Mẹ vẫn đứng đó.
Dáng bà nhỏ bé, nhưng không hề run rẩy. Bà không vẫy tay, chỉ lặng lẽ nhìn theo con cho đến khi bóng anh khuất hẳn.
Chiến tranh kéo dài hơn những gì người ta tưởng.
Những lá thư gửi về thưa dần, rồi bặt hẳn.
Mỗi ngày, mẹ vẫn ra đầu ngõ, đứng nhìn con đường đất đỏ dẫn ra cánh đồng. Bà không hỏi, không than, chỉ chờ.
Người trong làng có người trở về, có người không.
Mỗi lần nghe tin có người hy sinh, bà lại lặng đi một lúc. Nhưng rồi hôm sau, bà vẫn ra đầu ngõ như cũ.
Một buổi chiều, có người mang giấy báo về.
Bà nhận lấy.
Đôi tay run nhẹ, nhưng bà không khóc.
Bà ngồi xuống bậc cửa, mở tờ giấy, đọc từng dòng. Ánh mắt bà dừng lại rất lâu ở cái tên quen thuộc – cái tên mà bà đã gọi suốt cả cuộc đời.
Gió thổi qua, làm tờ giấy rung lên.
Bà gấp lại, đặt lên bàn thờ, thắp một nén hương.
“Con đã làm tròn lời mẹ dặn…” – bà khẽ nói.
Không có tiếng nấc.
Chỉ có làn khói hương bay lên, mỏng manh mà dai dẳng.



