Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (43)

Tiếng hát giữa chiến hào

Ninh Bình17/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến hào hẹp và sâu, đất còn ẩm mùi khói súng. Trên đầu, pháo địch vẫn dội xuống từng hồi, làm mặt đất rung lên như muốn vỡ tung. Những người lính co mình trong lòng hào, chờ đợi đợt tấn công tiếp theo.

Không ai nói gì.

Chỉ có tiếng thở gấp, tiếng tim đập, và những ánh mắt căng thẳng trong bóng tối lờ mờ.

Anh ngồi dựa vào thành hào, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi và bùn đất. Tay vẫn giữ chặt khẩu súng, nhưng ánh mắt anh lại bình thản lạ thường.

Một tiếng nổ lớn làm đất đá rơi xuống lả tả.

Có người khẽ nói:

“Không biết còn trụ được bao lâu…”

Câu nói chưa dứt thì im bặt. Không ai trả lời.

Trong khoảnh khắc nặng nề ấy, anh bỗng cất tiếng hát.

Ban đầu rất khẽ.

Một giai điệu quen thuộc, giản dị, như lời ru của mẹ. Giọng anh không quá hay, nhưng ấm và chắc, len qua tiếng pháo, vang lên giữa chiến hào chật hẹp.

Mọi người ngẩng lên.

Anh vẫn hát.

Tiếng hát lớn dần, rõ hơn, như không còn sợ hãi. Lời ca nói về quê hương, về cánh đồng, về những ngày bình yên chưa xa.

Một người lính bên cạnh khẽ cười:

“Giữa lúc này mà cậu còn hát được à?”

Anh không dừng lại, chỉ vừa hát vừa đáp:

“Còn sống… thì còn hát.”

Câu nói đơn giản, nhưng khiến cả chiến hào lặng đi.

Rồi một giọng khác hòa theo.

Rồi thêm một giọng nữa.

Chẳng mấy chốc, cả chiến hào vang lên tiếng hát. Không đều, không tròn nhịp, nhưng mạnh mẽ và đầy sức sống. Tiếng hát át cả tiếng pháo, át cả nỗi sợ đang len lỏi trong từng người.

Ở phía trên, địch vẫn tấn công.

Nhưng dưới chiến hào, những người lính đã không còn co mình trong im lặng. Họ siết chặt tay súng hơn, ánh mắt sáng lên.

Tiếng hát trở thành một thứ sức mạnh vô hình.

Một lời nhắc rằng họ không đơn độc.

Một lời khẳng định rằng, dù bom đạn có dữ dội đến đâu, tinh thần của họ vẫn không thể bị khuất phục.

“Chuẩn bị!” – tiếng chỉ huy vang lên.

Tiếng hát dừng lại.

Nhưng dư âm của nó vẫn còn đó, như một ngọn lửa âm ỉ trong lòng mỗi người.

Đợt tấn công tiếp theo tràn đến.

Họ đứng lên.

Không còn sợ hãi như trước.

Chỉ còn quyết tâm.

Trận chiến kết thúc khi trời hửng sáng.

Chiến hào vẫn giữ được.

Nhưng không phải tất cả đều còn ở lại.

Anh – người cất tiếng hát đầu tiên – nằm lại giữa chiến hào, nơi mà đêm qua tiếng hát của anh đã vang lên.

Đồng đội tìm thấy anh, môi vẫn như còn vương một nụ cười.

Không ai nói gì.

Chỉ có một người khẽ cất lại giai điệu cũ.

Tiếng hát lần này trầm hơn, chậm hơn, nhưng vẫn ấm như đêm qua.

Rồi cả đơn vị cùng hát.

Không phải để xua đi nỗi sợ.

Mà để tiễn đưa một người đã biến tiếng hát thành sức mạnh.

Ngoài kia, mặt trời lên.

Ánh sáng chiếu xuống chiến hào, nơi tiếng hát vẫn còn vang vọng – như một niềm tin không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn