Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (44)

Ngọn đèn trong đêm

Ninh Bình17/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngôi nhà nhỏ nằm nép mình bên con đường làng, nơi mỗi buổi chiều gió lại thổi qua hàng tre, mang theo mùi rơm rạ quen thuộc. Trong căn nhà ấy, mỗi đêm đều có một ngọn đèn được thắp lên.

Không phải vì thiếu ánh sáng.

Mà vì một lời hứa.

Ngày anh lên đường, trời cũng nhá nhem tối như thế này. Cô đứng ở ngưỡng cửa, tay nắm chặt vạt áo, nhìn theo bóng anh khuất dần sau con đường đất đỏ.

Anh quay lại, cười:

“Chờ anh nhé. Khi nào về, anh sẽ nhìn thấy đèn.”

Cô gật đầu.

Không nói gì.

Chỉ lặng lẽ ghi nhớ câu nói ấy như một điều thiêng liêng.

Từ ngày đó, mỗi khi đêm xuống, cô lại thắp đèn.

Ban đầu, đó chỉ là một thói quen.

Sau này, nó trở thành một phần cuộc sống.

Ngọn đèn đặt ở góc cửa, ánh sáng không quá lớn nhưng đủ để soi rõ con đường trước nhà. Có những đêm mưa, gió thổi làm ngọn lửa chao đảo, cô phải che tay, giữ cho đèn không tắt.

Có người hỏi:

“Chồng đi lâu thế, biết bao giờ mới về, thắp làm gì cho tốn dầu?”

Cô chỉ mỉm cười:

“Còn đèn là còn hy vọng.”

Những năm tháng trôi qua.

Chiến tranh kéo dài hơn mọi người tưởng.

Tin tức từ tiền tuyến thưa dần. Những lá thư ban đầu còn đều đặn, rồi cách quãng, rồi im bặt.

Có người trong làng trở về.

Có người không.

Mỗi lần nghe tin có người hy sinh, tim cô lại thắt lại. Nhưng đêm đó, ngọn đèn vẫn được thắp lên như thường lệ.

Không sáng hơn.

Không tắt đi.

Chỉ lặng lẽ cháy.

Mẹ chồng cô già dần. Bà nhiều lần khuyên:

“Con à, nếu… có chuyện gì, cũng đừng chờ nữa…”

Cô nắm lấy tay bà:

“Con không chờ… con chỉ giữ lời hứa.”

Bà không nói thêm.

Chỉ quay đi, lau vội giọt nước mắt.

Một buổi chiều, có người mang giấy báo về.

Cô nhận lấy.

Tờ giấy mỏng, nhưng nặng đến mức đôi tay cô run lên.

Cô không khóc.

Chỉ lặng lẽ gấp lại, đặt lên bàn thờ, thắp một nén hương.

Đêm hôm đó, ngọn đèn vẫn được thắp.

Như mọi đêm.

Gió thổi nhẹ qua khung cửa. Ánh đèn lay động, chiếu lên bức tường những bóng hình mờ ảo.

Cô ngồi bên đèn rất lâu.

“Anh không về nữa… phải không?” – cô khẽ nói.

Không có câu trả lời.

Chỉ có ánh lửa nhỏ bé vẫn cháy, không tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn