Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (48)

Bữa cơm chia đôi

Ninh Bình17/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa rừng sâu, buổi trưa lặng lẽ trôi qua trong cái nắng oi ả. Đơn vị vừa dừng chân sau một chặng hành quân dài. Không có tiếng nói cười rộn ràng, chỉ có những người lính ngồi tựa lưng vào gốc cây, tranh thủ nghỉ ngơi.

Lương thực đã cạn dần.

Mỗi người chỉ còn một phần rất nhỏ, đủ để cầm cự qua ngày.

Anh mở túi, lấy ra chiếc bi đông và nắm cơm đã nguội. Nắm cơm nhỏ, khô, dính lại thành từng mảng. Anh nhìn nó một lúc, rồi thở nhẹ.

Bên cạnh, một người lính khác đang ngồi lặng. Gương mặt anh ta tái đi vì mệt, đôi mắt trũng sâu.

“Còn không?” – anh hỏi khẽ.

Người kia lắc đầu:

“Hết rồi… từ sáng.”

Không ai nói thêm.

Giữa chiến tranh, chuyện thiếu ăn không phải điều lạ. Nhưng cái đói, cái mệt vẫn len vào từng hơi thở, từng bước chân.

Anh nhìn nắm cơm trong tay.

Rồi không do dự, anh bẻ đôi.

“Ăn đi,” anh đưa một nửa.

Người kia ngẩng lên, thoáng ngạc nhiên:

“Cậu… còn có một ít thôi mà.”

Anh cười nhẹ:

“Ít thì chia ít.”

Câu nói giản dị, nhưng đủ làm người kia im lặng. Anh nhận lấy phần cơm, tay run nhẹ.

Hai người ngồi cạnh nhau, ăn chậm rãi.

Không có canh, không có rau.

Chỉ có cơm khô và nước suối.

Nhưng bữa ăn ấy, dường như ấm hơn bất cứ bữa ăn nào khác.

Buổi chiều, họ lại tiếp tục hành quân.

Đường rừng dốc cao, trơn trượt. Mồ hôi hòa với bùn đất, chảy xuống từng giọt. Nhưng bước chân họ không dừng lại.

Người lính được chia cơm lúc trưa đi phía sau anh.

“Cảm ơn nhé…” – anh nói nhỏ.

Anh phía trước không quay lại:

“Mai mốt có gì… nhớ chia lại.”

Một câu nói nửa đùa, nửa thật.

Nhưng người phía sau hiểu, đó không phải là chuyện nợ nần.

Đó là một lời nhắc:

Trong chiến tranh, không ai sống một mình.

Trận đánh đến bất ngờ vào đêm hôm đó.

Địch tấn công dữ dội. Tiếng súng, tiếng pháo vang lên không dứt. Đơn vị nhanh chóng vào vị trí, chống trả quyết liệt.

Trong làn khói dày đặc, hai người lính vẫn ở gần nhau.

“Bám sát!” – anh hô lớn.

Người kia gật đầu, siết chặt khẩu súng.

Họ chiến đấu như một.

Như thể giữa họ không chỉ là đồng đội, mà còn là một sợi dây vô hình đã được buộc lại từ bữa cơm trưa giản dị ấy.

Một tiếng nổ lớn.

Mọi thứ chao đảo.

Khi khói tan bớt, người lính phía sau quay lại.

Anh không còn thấy người đã chia cơm cho mình.

Chỉ còn khẩu súng nằm đó.

Và một khoảng đất vừa bị xới tung.

Trận đánh kết thúc.

Đơn vị giữ được vị trí, nhưng mất đi nhiều người.

Người lính ngồi lặng bên chiến hào, tay cầm lại chiếc bi đông của anh – thứ duy nhất còn lại.

Anh không nói gì.

Chỉ lặng lẽ nhìn vào khoảng không trước mặt.

Bữa cơm chia đôi buổi trưa hôm ấy, tưởng như rất nhỏ.

Nhưng lại là điều lớn nhất mà anh nhận được trong suốt cuộc đời người lính.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, người ta vẫn kể lại câu chuyện ấy.

Không phải về một trận đánh lớn.

Không phải về chiến công hiển hách.

Chỉ là một bữa cơm.

Một nắm cơm được chia đôi giữa rừng.

Nhưng trong nửa nắm cơm ấy, có cả tình người.

Có cả sự hy sinh.

Và có một điều không bao giờ mất:

Tình đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn