Đoàn xã Quỹ Nhất (49)
Tiếng gọi từ quê nhà
Đêm xuống rất nhanh giữa núi rừng. Sương buông dày, phủ kín cả những lối mòn nhỏ hẹp. Đơn vị vừa dừng chân sau một ngày hành quân dài, ai cũng mệt lả.
Anh nằm trong chiến hào, lưng tựa vào đất, mắt khép hờ. Tiếng côn trùng rả rích, hòa cùng nhịp thở nặng nề của những người lính xung quanh. Cái lạnh len qua từng lớp áo, nhưng mệt mỏi khiến anh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ chập chờn.
Và rồi…
Anh nghe thấy một tiếng gọi.
“Con ơi…”
Giọng quen thuộc đến mức tim anh chợt thắt lại.
Anh quay đầu, như thể chỉ cần mở mắt ra là có thể thấy ngay trước mặt mình hình bóng ấy. Nhưng không – anh vẫn đang trong giấc mơ.
“Con ơi, về ăn cơm…”
Lần này rõ hơn.
Không phải tiếng súng, không phải tiếng gió rừng. Đó là giọng của mẹ – giọng nói đã theo anh suốt tuổi thơ, từ những buổi trưa nắng chang chang đến những chiều tối khói bếp bay lên.
Anh thấy mình đang đứng trước sân nhà. Mái nhà tranh, giếng nước, gốc cau… tất cả hiện ra rõ ràng như chưa từng có chiến tranh.
Mẹ anh đứng ở cửa, tay vẫn cầm chiếc rổ nhỏ.
“Đi đâu mà lâu thế, con?”
Anh muốn chạy lại, muốn nói điều gì đó. Nhưng bước chân như bị giữ lại.
“Con…”
Anh gọi, nhưng giọng không thành tiếng.
Bỗng—
Một tiếng nổ lớn.
Mặt đất rung chuyển.
Anh giật mình tỉnh dậy.
Chiến hào vẫn đó. Rừng đêm vẫn im lặng, chỉ còn dư âm của tiếng pháo từ xa vọng lại.
Anh ngồi bật dậy, hơi thở dồn dập.
Xung quanh, đồng đội vẫn đang ngủ, có người trở mình vì tiếng động. Không ai biết anh vừa trải qua điều gì.
Anh đưa tay lên mặt, chạm vào giọt nước không biết từ lúc nào đã lăn xuống.
“Mẹ…”
Anh thì thầm.
Không còn giấc mơ, không còn hình ảnh rõ ràng. Nhưng tiếng gọi ấy vẫn còn vang trong tâm trí, như chưa hề tan đi.
Anh ngồi lặng rất lâu.
Nhớ lại từng lời mẹ dặn ngày anh lên đường.
“Đi thì đi, nhưng phải sống mà trở về.”
Lúc đó, anh chỉ gật đầu, không nghĩ nhiều.
Nhưng giờ đây, giữa ranh giới mong manh của sống và chết, anh hiểu.
Hiểu rằng mình không chỉ chiến đấu vì đất nước.
Mà còn vì những người đang chờ mình trở về.
Sáng hôm sau, trận đánh bắt đầu.
Địch tấn công bất ngờ. Tiếng súng nổ dồn dập, khói lửa bao trùm cả khu rừng.
Anh lao vào vị trí, siết chặt khẩu súng.
Nhưng hôm nay, ánh mắt anh khác.
Không còn là sự căng thẳng thuần túy.
Mà là một sự tỉnh táo, kiên định.
Anh nhớ đến tiếng gọi đêm qua.
Nhớ đến căn nhà nhỏ, đến bóng dáng người mẹ đứng ở cửa.
“Phải sống…”
Một ý nghĩ rõ ràng hiện lên.
Anh chiến đấu không chỉ để giữ đất.
Mà còn để giữ lấy chính mình – để một ngày có thể quay về.
Trận đánh kết thúc khi mặt trời lên cao.
Đơn vị giữ được vị trí.
Anh vẫn còn đứng đó.
Mệt mỏi, đầy bùn đất, nhưng còn sống.
Anh ngồi xuống, tựa lưng vào gốc cây, thở dài một hơi.
Bầu trời trên cao xanh hơn bình thường.
Gió thổi qua, mang theo cảm giác nhẹ nhõm.
Anh nhắm mắt lại, khẽ mỉm cười.
“Con sẽ về, mẹ ạ…”
Không phải lời hứa mơ hồ nữa.
Mà là một quyết tâm.
Giữa chiến tranh khốc liệt, có những điều giúp con người đứng vững.
Với anh, đó là một tiếng gọi.
Một tiếng gọi từ quê nhà.



