Đoàn xã Quỹ Nhất (51)
Mùa xuân không về
Mùa xuân năm ấy đến sớm hơn mọi năm.
Trên khắp làng quê, những chồi non bật lên sau những tháng ngày khô cằn. Hoa đào nở hồng trước ngõ, tiếng chim ríu rít gọi nhau trên những mái nhà vừa được sửa lại sau chiến tranh. Người ta nói với nhau bằng những nụ cười nhẹ nhõm:
“Hòa bình rồi…”
Con đường làng đông hơn, rộn ràng hơn. Những người lính trở về trong vòng tay gia đình, mang theo niềm vui và cả những vết tích của chiến tranh còn in trên thân thể.
Nhưng không phải ai cũng trở về.
Ở cuối làng, có một ngôi nhà nhỏ vẫn im lặng.
Người mẹ già ngồi trước hiên, tay cầm chiếc áo cũ đã sờn. Đó là chiếc áo của con trai bà – người đã lên đường từ những ngày đầu chiến tranh.
“Chắc năm nay nó về…” – bà từng nói như vậy, không biết bao nhiêu lần.
Năm nào bà cũng chuẩn bị một mâm cơm đón Tết đủ đầy hơn thường lệ. Một đôi bát đũa luôn được đặt thêm, như thể chỉ chờ người còn thiếu trở về ngồi xuống.
Nhưng năm nay khác.
Năm nay là mùa xuân của hòa bình.
Bà nhìn ra con đường trước nhà. Người qua lại đông đúc, tiếng cười nói rộn ràng. Nhưng bóng dáng bà chờ đợi thì vẫn không xuất hiện.
Một người hàng xóm ghé qua, đặt tay lên vai bà:
“Thôi bà ạ… chắc nó…”
Câu nói bỏ lửng.
Bà không đáp.
Chỉ nhìn xa xăm, đôi mắt đã mờ nhưng vẫn dõi theo con đường cũ.
Ở một nơi khác, trên một ngọn đồi lặng gió, những hàng bia mộ nằm im lìm dưới nắng xuân.
Không có tiếng cười.
Không có hoa đào.
Chỉ có những nén hương âm ỉ cháy.
Trên một tấm bia, khắc tên một người lính trẻ.
Anh đã dừng lại ở tuổi đôi mươi.
Không kịp trở về.
Không kịp thấy mùa xuân này.
Người đồng đội cũ đứng trước mộ anh, tay cầm một cành hoa nhỏ.
“Xuân rồi…” – anh khẽ nói.
Gió thổi qua, mang theo hương cỏ non.
“Đất nước yên rồi…”
Anh đặt cành hoa xuống, lặng lẽ đứng thêm một lúc.
Như thể muốn kể hết những điều mà người nằm dưới kia chưa kịp biết.
Mùa xuân vẫn đến.
Như một quy luật không thể thay đổi.
Cây vẫn xanh, hoa vẫn nở, người vẫn cười.
Nhưng trong mỗi niềm vui ấy, luôn có một khoảng lặng.
Khoảng lặng dành cho những người đã nằm lại.
Những người không kịp trở về để thấy mùa xuân hòa bình.
Chiều xuống.
Người mẹ ở cuối làng thắp một nén hương, đặt lên bàn thờ.
“Xuân này… con không về nữa rồi…” – bà khẽ nói.
Giọng bà không còn nghẹn.
Chỉ còn lại sự chấp nhận lặng lẽ.
Ngoài kia, tiếng pháo Tết vang lên xa xa.
Trong căn nhà nhỏ, ánh lửa trên bàn thờ vẫn cháy.
Mùa xuân đã về.
Nhưng với một số người, mùa xuân mãi mãi dừng lại ở nơi chiến trường năm ấy.



