Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (52)

Người cha trong ký ức

Ninh Bình17/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Căn nhà nhỏ nằm cuối xóm, nép mình dưới bóng một cây bàng già. Trong nhà, trên bức tường đơn sơ, có một tấm ảnh đen trắng đã phai màu theo năm tháng.

Đó là người cha.

Người mà cậu bé chưa từng gặp.

Mỗi buổi tối, khi công việc đã xong, mẹ lại ngồi bên chiếc bàn gỗ cũ, kéo cậu bé lại gần.

“Con có muốn nghe chuyện về cha không?”

Cậu gật đầu.

Lúc đầu, chỉ là sự tò mò. Nhưng dần dần, những câu chuyện ấy trở thành một phần không thể thiếu trong tuổi thơ của cậu.

“Cha con ngày xưa cao lắm, khỏe lắm,” mẹ kể, ánh mắt xa xăm, “lúc nào cũng cười.”

Cậu bé tưởng tượng.

Một người đàn ông cao lớn, bước đi mạnh mẽ, giọng nói ấm áp. Trong trí óc non nớt của mình, cậu vẽ nên một hình ảnh hoàn hảo – một người cha như trong những câu chuyện.

“Cha con đi bộ đội khi mẹ còn đang mang thai con…”

Mỗi lần đến đoạn này, giọng mẹ lại chùng xuống.

Cậu không hỏi thêm.

Vì cậu đã biết câu trả lời.

Cha cậu đã không trở về.

Những năm tháng trôi qua, cậu lớn dần.

Cậu bắt đầu hiểu rõ hơn về chiến tranh, về sự hy sinh. Những câu chuyện của mẹ không còn chỉ là lời kể, mà trở thành những mảnh ghép của một sự thật.

Cậu hỏi:

“Cha con… có biết mặt con không?”

Mẹ lắc đầu.

Nhưng rồi bà đặt tay lên vai cậu:

“Nhưng cha con luôn mong con được lớn lên trong hòa bình.”

Câu nói ấy theo cậu suốt những năm tháng trưởng thành.

Ở trường, khi bạn bè kể về cha mình – người thì đưa đi học, người thì dạy học bài – cậu chỉ im lặng.

Cậu không có những kỷ niệm ấy.

Nhưng cậu có một điều khác.

Niềm tự hào.

Một ngày, trường tổ chức cho học sinh đến thăm nghĩa trang liệt sĩ.

Cậu đứng trước những hàng bia trắng, lòng chợt lặng đi. Mỗi tấm bia là một cái tên, một cuộc đời dừng lại.

Cậu tìm thấy tên cha mình.

Những dòng chữ khắc trên đá đơn giản, nhưng khiến cậu đứng rất lâu.

“Cha…”

Đó là lần đầu tiên cậu gọi thành tiếng.

Không có ai trả lời.

Chỉ có gió thổi nhẹ qua, mang theo mùi cỏ mới.

Cậu đặt lên mộ một bó hoa nhỏ.

“Con… đã lớn rồi.”

Giọng cậu không run.

Chỉ có một cảm xúc dâng lên, vừa xa lạ, vừa gần gũi.

Dù chưa từng gặp, cậu biết cha mình là ai.

Không phải qua gương mặt.

Mà qua những gì cha đã làm.

Nhiều năm sau, cậu bé ngày nào trở thành một người trưởng thành.

Trong một buổi lễ trang nghiêm, anh đứng thẳng, ánh mắt hướng về lá cờ đang bay trong gió.

Khi được hỏi về gia đình, anh trả lời ngắn gọn:

“Tôi là con của một người lính đã hy sinh.”

Không cần nói thêm.

Bởi với anh, hai tiếng “cha” không chỉ là một mối quan hệ.

Đó là một niềm tự hào.

Một điểm tựa.

Một lời nhắc rằng, có những con người đã ra đi để những đứa trẻ như anh có thể lớn lên.

Và dù chưa từng được nắm tay cha, chưa từng được nghe cha gọi một tiếng, anh vẫn biết:

Trong cuộc đời mình, anh chưa bao giờ thiếu vắng.

Bởi cha anh luôn ở đó.

Trong ký ức.

Trong trái tim.

Và trong từng bước anh đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn