Đoàn xã Quỹ Nhất (53)
Dòng sông kỷ niệm
Dòng sông chảy lặng lẽ giữa hai bờ xanh mướt. Nước trong, phản chiếu bầu trời yên bình của một buổi chiều không gió. Trẻ con tắm sông, tiếng cười vang lên giòn tan, xua đi mọi dấu vết của một thời đã xa.
Ít ai biết rằng, nơi này từng là một chiến trường.
Anh đứng trên bờ sông, lặng lẽ nhìn dòng nước trôi. Mái tóc đã điểm bạc, đôi mắt sâu hơn theo năm tháng. Bao năm rồi anh mới trở lại nơi này.
“Vẫn vậy…” – anh khẽ nói.
Nhưng chỉ mình anh hiểu, dòng sông này không hề “vẫn vậy”.
Năm ấy, nước sông không hiền hòa như bây giờ.
Trời đêm đen đặc, mưa rơi nặng hạt. Dòng nước dâng cao, cuộn xoáy dữ dội. Đơn vị anh nhận lệnh vượt sông trong đêm để tiếp cận vị trí.
Không có cầu.
Không có ánh sáng.
Chỉ có tiếng nước chảy và tiếng tim đập.
“Giữ đội hình!” – tiếng chỉ huy vang lên khẽ nhưng dứt khoát.
Họ lội xuống.
Nước lạnh buốt, dâng lên đến ngực. Dòng chảy mạnh đến mức mỗi bước đi đều phải dồn hết sức. Có người trượt chân, có người suýt bị cuốn đi, nhưng tất cả vẫn bám lấy nhau mà tiến.
Anh đi giữa hàng.
Bên cạnh anh là một người bạn thân – người đã cùng anh trải qua bao chặng đường.
“Qua được thôi…” – người ấy nói, giọng thấp nhưng chắc.
Anh gật đầu.
Họ nắm chặt tay nhau.
Như một lời cam kết không nói thành lời.
Nhưng chiến tranh không cho ai chắc chắn điều gì.
Giữa dòng nước xiết, một loạt pháo sáng bất ngờ bắn lên. Ánh sáng chói lòa xé toạc màn đêm. Tiếng súng nổ dồn dập từ bờ bên kia.
“Bị lộ rồi!”
Dòng sông lập tức biến thành chiến trường.
Nước bắn tung tóe. Tiếng người gọi nhau, tiếng súng, tiếng đạn rít qua tai. Tất cả hòa vào nhau trong một hỗn loạn khốc liệt.
Anh cố giữ thăng bằng, vừa tiến vừa kéo người bạn bên cạnh.
Nhưng một tiếng nổ vang lên gần đó.
Bàn tay nắm lấy tay anh bỗng tuột ra.
Anh quay lại.
Chỉ thấy mặt nước xao động.
“Không!” – anh gọi, nhưng tiếng gọi bị nuốt chửng bởi tiếng súng và dòng nước.
Anh muốn quay lại.
Nhưng dòng người phía sau vẫn đang tiến lên.
Mệnh lệnh không cho phép anh dừng lại.
Anh cắn chặt răng, bước tiếp.
Dòng sông đêm ấy đã giữ lại một phần của anh.
Bây giờ, dòng sông đã hiền hòa trở lại.
Anh cúi xuống, chạm tay vào làn nước mát.
Không còn tiếng súng.
Không còn ánh pháo sáng.
Chỉ còn những gợn sóng nhẹ lăn tăn.
Nhưng trong lòng anh, mọi thứ vẫn còn nguyên.
“Cậu… vẫn ở đây phải không?”
Anh nói khẽ.
Gió thổi qua, mặt nước khẽ rung lên như một lời đáp không thành tiếng.
Một đứa trẻ chạy ngang, nhảy ùm xuống sông, cười vang. Cuộc sống tiếp diễn, tự nhiên và bình yên như chưa từng có chiến tranh.
Anh đứng dậy.
Nhìn dòng sông thêm một lần nữa.
Dưới lòng nước kia, không ai nhìn thấy.
Nhưng anh biết, có những ký ức vẫn nằm lại.
Có những con người đã hòa vào dòng chảy.
Không mất đi.
Chỉ trở thành một phần của đất nước.
Anh quay bước.
Dòng sông vẫn chảy.
Lặng lẽ.
Mang theo cả quá khứ và hiện tại.



