Đoàn xã Quỹ Nhất (55)
Ánh mắt trước giờ xung trận
Đêm xuống rất nhanh.
Cả khu rừng chìm trong bóng tối, chỉ còn le lói vài ánh đèn được che kín trong những chiến hào. Đơn vị đã vào vị trí từ chiều, chờ lệnh tấn công vào rạng sáng.
Không khí đặc quánh.
Không ai nói chuyện.
Chỉ có tiếng gió lùa qua tán cây và tiếng kim đồng hồ tích tắc đâu đó trong im lặng.
Anh ngồi dựa lưng vào thành hào, tay đặt trên khẩu súng. Gương mặt lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt lại sáng và sâu hơn bao giờ hết.
Bên cạnh anh, những người đồng đội cũng đang lặng lẽ như vậy.
Họ không nói.
Không cần nói.
Bởi ai cũng hiểu, trận đánh ngày mai sẽ rất khốc liệt.
Có thể có người trở về.
Cũng có thể không.
Một người lính trẻ khẽ quay sang:
“Cậu… có nghĩ đến nhà không?”
Anh nhìn lên khoảng trời đen kịt, nơi không một ánh sao.
“Có.”
Chỉ một từ.
Người kia gật đầu, rồi im lặng.
Không ai hỏi thêm.
Bởi ai cũng đang nghĩ đến một điều giống nhau – một mái nhà, một người thân, một nơi chốn bình yên.
Nhưng tất cả đều gác lại phía sau.
Một lúc sau, người chỉ huy đi dọc chiến hào.
Không cần hô hào dài dòng.
Ông chỉ dừng lại trước từng người, nhìn vào mắt họ.
Một cái nhìn ngắn.
Nhưng đủ để hiểu.
Khi ông đứng trước anh, hai ánh mắt gặp nhau.
Không lời.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ đã rõ ràng.
Mệnh lệnh.
Niềm tin.
Và cả sự sẵn sàng.
Anh gật đầu.
Người chỉ huy đi tiếp.
Đêm càng sâu.
Có người tranh thủ chợp mắt, có người vẫn thức. Nhưng dù ở trạng thái nào, tất cả đều mang chung một cảm giác – chờ đợi.
Anh lấy từ túi áo ra một vật nhỏ, nhìn một lúc rồi lại cất đi.
Không phải vì không nhớ.
Mà vì không muốn yếu lòng.
Anh quay sang nhìn đồng đội.
Trong ánh sáng mờ, những gương mặt hiện lên không rõ nét. Nhưng có một điều anh thấy rất rõ:
Ánh mắt.
Không sợ hãi.
Không dao động.
Chỉ có một sự bình tĩnh lạ thường.
Như thể mỗi người đã tự trả lời xong câu hỏi lớn nhất của cuộc đời mình.
“Chuẩn bị!”
Tiếng lệnh vang lên khẽ nhưng dứt khoát.
Tất cả đứng dậy.
Siết chặt súng.
Không ai nói gì.
Nhưng ánh mắt họ gặp nhau.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi trước giờ xung trận, mọi lời nói đều trở nên thừa thãi.
Bởi họ đã hiểu.
Nếu phải hy sinh…
Họ cũng không lùi bước.
Pháo hiệu bắn lên, xé toạc màn đêm.
Tiếng súng nổ.
Họ lao lên.
Nhanh, dứt khoát, không ngoái lại.
Trong làn khói lửa, những ánh mắt ấy vẫn còn đó.
Cháy lên như những ngọn lửa.
Không thể dập tắt.
Trận đánh kết thúc khi trời vừa sáng.
Có người đứng lại.
Có người ngã xuống.
Nhưng những người còn sống đều mang theo một điều không bao giờ mất.
Ký ức về những ánh mắt trước giờ xung trận.
Không cần lời nói.
Nhưng mạnh hơn mọi lời thề.



