Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (56)

Ngày trở về

Ninh Bình17/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường làng vẫn như xưa, uốn lượn qua cánh đồng rồi dừng lại trước mái nhà nhỏ nép mình dưới hàng cau. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo mùi rơm rạ quen thuộc.

Anh đứng lặng ở đầu ngõ.

Ba lô trên vai đã nhẹ hơn nhiều, nhưng bước chân lại nặng hơn bao giờ hết.

“Về rồi…” – anh khẽ nói, như để tự nhắc mình.

Mái nhà cũ vẫn đó.

Bức tường đất đã được vá lại, mái ngói có chỗ mới, chỗ cũ. Cánh cửa gỗ khép hờ, như vẫn chờ một người bước vào.

Anh bước chậm.

Mỗi bước chân như chạm vào ký ức.

Ngày anh đi, con đường này còn đầy dấu chân tiễn biệt. Mẹ đứng ở ngưỡng cửa, không khóc, chỉ dặn một câu ngắn gọn.

Anh đã mang theo câu nói ấy suốt những năm tháng chiến tranh.

Và giờ đây, anh trở về.

Cánh cửa mở ra.

Mẹ anh đứng đó.

Bà già hơn rất nhiều. Mái tóc bạc trắng, lưng còng xuống. Nhưng ánh mắt… vẫn như ngày nào.

Hai người nhìn nhau.

Không ai nói gì.

Rồi mẹ bước tới, chạm vào vai anh, như sợ đó chỉ là giấc mơ.

“Con…”

Chỉ một tiếng.

Anh cúi đầu.

“Mẹ… con về rồi.”

Không có những lời dài dòng.

Chỉ có cái ôm siết chặt.

Lâu thật lâu.

Những ngày sau đó, cuộc sống dần trở lại nhịp bình thường.

Anh ra đồng, sửa lại mái nhà, giúp mẹ những việc nhỏ. Người làng đến thăm, hỏi han, kể chuyện.

Ai cũng vui vì anh trở về.

Nhưng có những lúc, khi chỉ còn một mình, anh lại lặng đi.

Đêm xuống, anh nằm trên chiếc giường cũ, nghe tiếng gió ngoài vườn. Không còn tiếng súng, không còn tiếng pháo, nhưng trong đầu anh, những âm thanh ấy vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

Anh nhắm mắt.

Một cánh rừng hiện ra.

Một dòng sông.

Một chiến hào.

Và những gương mặt.

Có người đã trở về cùng anh.

Có người không.

Anh ngồi dậy, bước ra sân.

Trời đêm yên tĩnh đến mức anh có thể nghe rõ tiếng tim mình.

“Mình còn sống…” – anh nghĩ.

Một điều tưởng như đơn giản, nhưng đã phải đánh đổi bằng rất nhiều thứ.

Một buổi sáng, anh ra đầu làng.

Con đường đất đỏ vẫn nằm đó, nơi năm xưa anh đã bước đi mà không ngoái lại.

Anh đứng lặng.

Nhìn theo hướng cũ.

Như thể có thể thấy lại những bước chân ngày ấy.

Những người bạn.

Những tiếng gọi.

Những lần chia tay.

Anh cúi xuống, chạm tay vào mặt đất.

“Có những người… đã ở lại đây…” – anh nói khẽ.

Gió thổi qua, làm hàng tre xào xạc.

Không có câu trả lời.

Nhưng anh biết.

Một phần cuộc đời mình đã nằm lại nơi chiến trường.

Không mất đi.

Chỉ không thể mang về.

Anh đứng dậy.

Quay lưng.

Bước về phía ngôi nhà.

Phía mẹ.

Phía cuộc sống đang tiếp tục.

Mặt trời lên, chiếu sáng con đường làng.

Một ngày mới bắt đầu.

Và dù trong tim vẫn còn những khoảng trống không thể lấp đầy, anh hiểu rằng:

Trở về… không chỉ là sống sót.

Mà là tiếp tục sống, thay cho cả những người đã không thể trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn