Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (61)

Người lính viết nhật ký

Ninh Bình17/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuốn sổ nhỏ luôn nằm trong túi áo ngực của anh – nơi gần trái tim nhất.

Bìa đã sờn, góc giấy cong lên vì ẩm. Những trang bên trong chi chít chữ, có chỗ viết vội, có chỗ nắn nót, có chỗ chỉ là vài dòng ngắn ngủi.

Anh viết mỗi khi có thể.

Sau một ngày hành quân.

Sau một trận đánh.

Sau những đêm dài không ngủ.

Không phải để ai đọc.

Chỉ để giữ lại những gì đang trôi đi quá nhanh.

“Ngày…
Hôm nay đơn vị hành quân qua một khu rừng rất dày. Đường khó đi, nhưng mọi người vẫn ổn…”

Anh viết, dừng lại, rồi tiếp tục.

“Nhớ nhà.”

Chỉ hai chữ.

Nhưng anh nhìn rất lâu trước khi gấp sổ lại.

Đồng đội biết anh có cuốn sổ ấy.

“Ghi gì thế?” – một người hỏi.

Anh cười:

“Ghi lại… để sau này còn nhớ.”

“Nhỡ không có ‘sau này’ thì sao?”

Anh im lặng một lúc, rồi nói:

“Thì ít ra… đã có lúc mình sống.”

Không ai hỏi thêm.

Cuốn nhật ký dày lên theo thời gian.

Có những trang viết về những điều rất bình thường:

“Ăn cơm với muối vừng.”

“Trời mưa cả ngày.”

“Gặp lại đơn vị bạn.”

Nhưng xen giữa đó là những dòng chữ nặng hơn:

“Hôm nay mất một người.”

“Trận đánh ác liệt.”

“Không biết ngày mai thế nào…”

Anh không né tránh.

Cũng không tô vẽ.

Chỉ ghi lại đúng những gì đã xảy ra.

Như một cách đối diện.

Một buổi chiều, sau trận đánh dài, anh ngồi tựa lưng vào chiến hào, lấy cuốn sổ ra.

Tay anh còn dính bùn đất.

Anh mở ra một trang mới.

Viết:

“Ngày…”

Ngòi bút dừng lại.

Anh ngẩng lên.

Bầu trời xám, khói vẫn còn vương.

Anh thở nhẹ.

Rồi viết tiếp:

“Hôm nay… chúng tôi đã giữ được vị trí. Nhưng…”

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Đất đá tung lên.

Cuốn sổ rơi khỏi tay anh.

Trận đánh kết thúc khi trời tối.

Đồng đội đi tìm những người còn lại.

Họ tìm thấy anh nằm đó.

Không còn cử động.

Một người cúi xuống, thấy cuốn sổ nằm cạnh.

Anh nhặt lên.

Lật ra.

Trang cuối cùng dừng lại ở dòng:

“Hôm nay… chúng tôi đã giữ được vị trí. Nhưng…”

Chữ viết dở dang.

Mực còn chưa kịp khô hết.

Người lính cầm cuốn sổ, nhìn rất lâu.

Không cần đọc tiếp.

Cũng hiểu.

Nhiều năm sau, cuốn nhật ký được giữ lại.

Không phải vì nó ghi những chiến công lớn.

Mà vì nó ghi lại một con người.

Một cuộc đời.

Với những suy nghĩ giản dị, chân thật.

Không anh hùng hóa.

Không bi lụy.

Chỉ là một người lính, đã sống, đã chiến đấu, và đã ghi lại những gì mình trải qua.

Trang cuối cùng vẫn dừng ở đó.

Không ai viết thêm.

Không ai sửa lại.

Bởi chính sự dang dở ấy… là điều chân thật nhất.

Nó không chỉ là một câu chưa hoàn thành.

Mà là một cuộc đời đã dừng lại.

Nhưng những gì anh viết… thì vẫn còn.

Ở lại.

Như một phần của ký ức.

Một phần của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn