Đoàn xã Quỹ Nhất (62)
Đêm canh gác cuối cùng
Đêm xuống rất sâu.
Khu rừng chìm trong một sự tĩnh lặng khác thường. Không có tiếng côn trùng rả rích như mọi khi, cũng không có gió mạnh. Tất cả như nín thở.
Anh nhận ca trực cuối.
“Cẩn thận nhé, đêm nay lạ lắm…” – người bàn giao khẽ nói.
Anh gật đầu.
Không cần nói nhiều. Người lính nào cũng hiểu, những lúc yên tĩnh bất thường như thế này… thường không phải là dấu hiệu tốt.
Anh đứng bên mép chiến hào, mắt hướng ra khoảng tối phía trước.
Không có ánh trăng.
Không có sao.
Chỉ là một màn đen đặc, nuốt chửng mọi thứ.
Anh siết chặt khẩu súng, tai lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất.
Một cành cây khẽ gãy.
Một tiếng lá xào xạc.
Tất cả đều trở nên rõ ràng hơn trong đêm tĩnh lặng ấy.



