Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (63)

Mảnh thư rơi

Ninh Bình17/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gió thổi mạnh qua bãi đất vừa im tiếng súng. Những mảnh giấy, mảnh vải, lá khô… cuốn theo nhau bay lên, xoáy vào không trung rồi rơi xuống tản mác.

Anh bước chậm qua khoảng đất còn nồng mùi khói.

Trận đánh vừa kết thúc.

Không gian lặng lại, nhưng cái lặng ấy không hề yên bình.

Anh cúi xuống, nhặt một thứ gì đó bị gió cuốn đến chân mình.

Một mảnh giấy.

Không nguyên vẹn.

Chỉ là một góc của lá thư đã bị rách.

Anh định bỏ qua.

Nhưng rồi, như một thói quen, anh đưa lên nhìn.

Những dòng chữ hiện ra, nguệch ngoạc nhưng rõ ràng:

“…con vẫn khỏe, mẹ đừng lo…”
“…ngoài này vất vả nhưng con quen rồi…”

Anh khựng lại.

Bàn tay giữ mảnh giấy chặt hơn.

Gió vẫn thổi.

Nhưng anh đứng yên.

Anh ngồi xuống, dựa lưng vào một gốc cây cháy sém.

Cẩn thận vuốt phẳng mảnh giấy.

Chỉ là một phần nhỏ.

Không có đầu.

Không có cuối.

Nhưng đủ để hiểu.

Một lá thư từ tiền tuyến gửi về quê nhà.

Hoặc ngược lại.

Anh không biết.

Chỉ biết rằng, những dòng chữ ấy không phải viết cho anh.

Nhưng lại chạm vào anh.

Anh đọc lại.

Chậm.

“…con vẫn khỏe…”

Câu nói quen thuộc.

Người lính nào cũng từng viết.

Dù có khi không hoàn toàn đúng.

“…mẹ đừng lo…”

Anh nhắm mắt.

Như thấy một người mẹ nào đó, ở một nơi xa, đang cầm lá thư, đọc đi đọc lại từng chữ.

Chờ đợi.

Tin tưởng.

“…khi nào xong việc, con sẽ về…”

Câu cuối cùng còn lại.

Bị cắt ngang.

Không biết phía sau là gì.

Không biết lời hứa có trọn vẹn không.

Không biết người viết… có còn cơ hội để thực hiện.

Anh nhìn quanh.

Những người nằm lại.

Những người vừa đi qua.

Không ai biết mảnh thư này thuộc về ai.

Không ai có thể trả lời.

Anh gấp mảnh giấy lại.

Cẩn thận.

Như thể nó còn nguyên vẹn.

Như thể người viết vẫn còn đâu đó.

“Của ai nhỉ…” – anh khẽ nói.

Không ai đáp.

Chỉ có gió.

Đêm hôm đó, anh ngồi bên ánh lửa nhỏ.

Mảnh thư đặt trước mặt.

Anh không đọc nữa.

Chỉ nhìn.

Một người đồng đội hỏi:

“Cái gì thế?”

Anh đáp:

“Một lá thư… chưa kịp đến nơi.”

Người kia im lặng.

Không hỏi thêm.

Sáng hôm sau, anh mang mảnh thư theo.

Không biết để làm gì.

Chỉ biết, không thể bỏ lại.

Như không thể bỏ lại những điều chưa trọn vẹn.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã qua, anh vẫn giữ mảnh thư ấy.

Không tên người gửi.

Không địa chỉ.

Chỉ vài dòng chữ.

Nhưng đủ để nhớ.

Đủ để đau.

Đủ để hiểu.

Có những lời chưa kịp nói hết.

Có những lời hứa chưa kịp thực hiện.

Và có những lá thư…

Mãi mãi không đến được nơi cần đến.

Anh nhìn mảnh giấy đã cũ.

Màu đã phai.

Chữ đã nhòe.

Nhưng những gì nó mang theo… thì chưa bao giờ mất.

Một nỗi nhớ.

Một niềm tin.

Và một giọt nước mắt… rơi xuống từ một người lính không phải là người nhận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn