Đoàn xã Quỹ Nhất (65)
Cây bút chì nhỏ
Cây bút chì chỉ còn dài bằng hai đốt ngón tay.
Lớp sơn ngoài đã tróc gần hết, lộ ra phần gỗ nhẵn bóng vì cầm nhiều. Đầu chì mòn vẹt, phải chuốt lại nhiều lần bằng con dao nhỏ. Nhìn qua, chẳng ai nghĩ nó còn dùng được.
Nhưng anh vẫn giữ.
Trong túi áo ngực, bên cạnh cuốn sổ nhỏ.
“Còn viết được không đấy?” – một đồng đội trêu.
Anh cười:
“Còn đầu chì… là còn viết được.”
Câu nói giản dị, nhưng anh nói rất chắc.
Bởi với anh, cây bút ấy không chỉ để viết.
Mà để giữ lại những điều không muốn quên.
Mỗi khi có thời gian, anh lại lấy bút ra.
Viết vài dòng.
Có khi là nhật ký.
Có khi chỉ là một câu ngắn.
“Trời mưa.”
“Nhớ nhà.”
“Đơn vị vẫn ổn.”
Chữ không đều, có chỗ nhòe vì tay còn dính bùn. Nhưng mỗi nét đều rõ ràng, dứt khoát.
Anh viết nhanh.
Như sợ thời gian không chờ.
Có lần, bút gãy.
Anh ngồi tỉ mỉ, dùng dao gọt lại, cẩn thận từng chút.
“Cậu giữ nó kỹ thật đấy,” người bên cạnh nói.
Anh gật đầu:
“Của em gái tôi cho… trước khi đi.”
Không ai nói thêm.
Bởi ai cũng hiểu, có những thứ nhỏ bé… nhưng không thể thay thế.
Chiến tranh tiếp diễn.
Những trận đánh nối nhau.
Cây bút chì ngày càng ngắn lại.
Nhưng cuốn sổ thì dày lên.
Những dòng chữ không nhiều.
Nhưng đủ để kể một cuộc đời.
Một buổi chiều, sau trận đánh dài, anh ngồi dựa lưng vào chiến hào.
Tay run nhẹ.
Nhưng anh vẫn lấy bút ra.
Mở cuốn sổ.
Viết.
“Ngày…”
Chữ hơi lệch.
Anh dừng lại một chút, rồi tiếp tục:
“Hôm nay…”
Ngòi bút lướt chậm hơn.
Như đang cố giữ lại từng khoảnh khắc.
Một tiếng nổ lớn.
Mặt đất rung lên.
Cây bút rơi khỏi tay anh.
Khi đồng đội tìm thấy anh, trời đã tối.
Anh nằm yên.
Cuốn sổ mở ra bên cạnh.
Cây bút chì nhỏ nằm sát đó.
Trang giấy cuối cùng chỉ có vài dòng:
“Hôm nay…”
Chữ dừng lại.
Không trọn câu.
Không kết thúc.
Người lính cúi xuống, nhặt cây bút.
Nhìn rất lâu.
Nó đã quá ngắn.
Gần như không thể cầm.
Nhưng vẫn còn dấu vết của những lần viết dở.
“Cậu ấy viết đến cuối cùng…” – anh nói khẽ.
Không ai trả lời.
Chỉ có sự im lặng.
Nhiều năm sau, cây bút chì được giữ lại.
Không phải vì nó đẹp.
Không phải vì nó quý.
Mà vì những gì nó đã làm.
Nó đã ghi lại một cuộc đời.
Từng ngày.
Từng dòng.
Cho đến giây phút cuối cùng.
Người ta đặt nó bên cạnh cuốn sổ.
Một cây bút nhỏ.
Một cuốn sổ cũ.
Nhưng chứa đựng những điều lớn lao.
Có những câu chưa viết xong.
Có những dòng chưa kịp hoàn thành.
Nhưng không cần thiết.
Bởi chính sự dang dở ấy… là điều chân thật nhất.
Cây bút chì nhỏ đã dừng lại.
Nhưng những gì nó ghi lại… thì vẫn còn.
Mãi mãi.



