Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (67)

Ngôi nhà bên suối

Ninh Bình17/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngôi nhà nhỏ nằm nép mình bên con suối, mái lá đã xộc xệch, vách gỗ có chỗ mục nát. Cửa không còn khóa, chỉ khép hờ như đã bỏ hoang từ lâu.

Đơn vị dừng chân ở đó khi trời bắt đầu sập tối.

Sau nhiều ngày hành quân liên tục, ai cũng mệt. Bàn chân rộp lên, vai áo ướt đẫm mồ hôi và bùn đất. Khi nhìn thấy mái nhà giữa rừng, không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu – đó là một nơi trú chân hiếm hoi.

“Vào đi, kiểm tra trước,” người chỉ huy ra lệnh.

Anh cùng vài người tiến vào.

Bên trong trống trơn.

Chỉ còn lại một chiếc bàn gỗ cũ, vài chiếc ghế lệch lạc và dấu vết của một bếp lửa đã tắt từ rất lâu.

“Chắc lâu rồi không có ai ở,” một người nói.

Anh gật đầu, ánh mắt lướt qua căn nhà.

Không có dấu hiệu nguy hiểm.

Chỉ có sự vắng lặng.

Họ nhóm lửa.

Ngay giữa nền đất.

Những cành khô được nhặt vội, bắt lửa nhanh. Ánh lửa bập bùng, xua đi cái lạnh và bóng tối đang dần phủ kín khu rừng.

Một người lấy ra chút gạo còn lại.

Người khác góp thêm ít muối, vài mẩu lương khô.

Không nhiều.

Nhưng đủ để có một bữa cơm.

Hiếm hoi.

Nồi cơm nhỏ sôi lên, khói bay nhẹ.

Mùi cơm lan ra, khiến ai cũng im lặng một lúc.

Một người cười:

“Lâu rồi mới thấy mùi này…”

Không ai nói thêm.

Chỉ nhìn vào nồi cơm như nhìn một điều gì đó rất xa xỉ.

Họ ngồi quanh bếp.

Chia nhau từng phần.

Không ai ăn vội.

Mỗi người cầm bát cơm, như đang giữ một điều gì đó quý giá.

Anh đưa mắt nhìn quanh.

Ánh lửa hắt lên từng gương mặt – mệt mỏi, nhưng ấm hơn thường ngày.

Không có tiếng súng.

Không có tiếng pháo.

Chỉ có tiếng lửa cháy và tiếng suối chảy róc rách bên ngoài.

“Nhà này… chắc cũng có người từng sống,” một người nói khẽ.

Anh nhìn lên vách gỗ.

Một vết khắc mờ hiện ra – có lẽ là dấu tích của một đứa trẻ, hay một người từng ở đây.

Không ai biết họ là ai.

Không ai biết họ đã đi đâu.

Chỉ biết, họ đã từng có một cuộc sống bình thường.

Ở chính nơi này.

Một người lính trẻ nói:

“Nếu không có chiến tranh… chắc giờ mình cũng đang ở nhà…”

Câu nói bỏ lửng.

Không ai đáp.

Nhưng ai cũng hiểu.

Đêm xuống sâu hơn.

Họ trải tạm áo, nằm lại trong căn nhà.

Không ai ngủ ngay.

Có người nhìn lên mái lá, nơi những khe hở để lộ bầu trời đêm.

Có người quay mặt vào tường, im lặng.

Anh nằm đó, lắng nghe.

Tiếng suối.

Tiếng gió.

Và một sự bình yên hiếm hoi.

Sáng hôm sau, họ rời đi.

Dọn lại căn nhà như cũ.

Dập tắt lửa.

Không để lại dấu vết.

Chỉ còn lại một chút hơi ấm đã tan dần trong không khí.

Con suối vẫn chảy.

Ngôi nhà vẫn đứng đó.

Lặng lẽ.

Như chưa từng có ai ghé qua.

Nhưng với những người lính ấy, nơi này sẽ không bao giờ bị lãng quên.

Bởi trong một đêm giữa chiến tranh, họ đã có một bữa cơm.

Không chỉ để no.

Mà để nhớ rằng, họ vẫn là con người.

Vẫn biết ấm.

Và vẫn có một nơi… để trở về trong tâm trí.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn