Đoàn xã Quỹ Nhất (70)
Tiếng còi báo động
Tiếng còi vang lên, xé toạc không gian.
Một âm thanh dài, gắt, quen thuộc đến mức chỉ cần nghe thoáng qua, ai cũng hiểu điều gì sắp đến.
“Báo động!”
Không cần thêm lời.
Tất cả lập tức bật dậy.
Anh đang ngồi dựa vào gốc cây, chưa kịp nghỉ sau một chặng hành quân dài. Chiếc bi đông còn chưa kịp mở, mồ hôi vẫn còn đọng trên trán.
Nhưng khi tiếng còi cất lên, mọi mệt mỏi dường như biến mất.
Chỉ còn lại phản xạ.
Anh đứng dậy.
Cầm súng.
Chạy về vị trí.
Không suy nghĩ.
Không chần chừ.
Tiếng còi không kéo dài.
Nhưng dư âm của nó vẫn còn.
Len vào từng nhịp tim.
Từng bước chân.
Một người lính trẻ chạy bên cạnh, thở gấp:
“Lại nữa…”
Anh không đáp.
Chỉ siết chặt khẩu súng hơn.
Họ vào vị trí.
Nhanh.
Gọn.
Không ai hỏi tình hình.
Không ai cần biết chi tiết.
Bởi vì trong chiến tranh, có những lúc không có thời gian để hiểu.
Chỉ có thời gian để hành động.
Tiếng còi là dấu hiệu.
Nhưng không phải lúc nào cũng giống nhau.
Có lần là pháo.
Có lần là địch tập kích.
Có lần chỉ là nghi ngờ.
Nhưng mỗi lần vang lên…
Đều là một lần đối mặt với sinh tử.
“Chuẩn bị!”
Tiếng chỉ huy vang lên.
Anh hít một hơi sâu.
Nhìn ra phía trước.
Mắt anh không còn mệt mỏi.
Chỉ còn sự tập trung.
Đợt tấn công đến ngay sau đó.
Nhanh.
Dữ dội.
Tiếng súng, tiếng nổ hòa vào nhau.
Nhưng trong tất cả những âm thanh ấy, anh vẫn như còn nghe thấy tiếng còi ban đầu.
Như một lời nhắc.
Như một tín hiệu.
Rằng từ khoảnh khắc đó trở đi…
Không còn đường lui.
Anh bắn.
Nạp đạn.
Bắn tiếp.
Không nghĩ đến sợ hãi.
Không nghĩ đến điều gì khác.
Chỉ có một điều:
Giữ vững vị trí.
Một người bên cạnh ngã xuống.
Anh quay sang.
Chỉ một giây.
Rồi quay lại phía trước.
Không phải vì vô cảm.
Mà vì không có lựa chọn khác.
Tiếng còi đã tắt từ lâu.
Nhưng trận đánh vẫn tiếp diễn.
Và trong từng người lính, một thứ khác đang vang lên.
Không phải âm thanh.
Mà là ý chí.
Đến khi tiếng súng thưa dần, họ mới nhận ra mình vẫn còn đứng đó.
Thở.
Mệt.
Nhưng còn sống.
Anh ngồi xuống.
Lưng tựa vào đất.
Nghe lại trong đầu tiếng còi vừa qua.
Một âm thanh ngắn.
Nhưng đủ để thay đổi tất cả.
Một người lính trẻ nói:
“Mỗi lần nghe… lại thấy sợ.”
Anh nhìn người đó.
Rồi khẽ nói:
“Không sợ mới lạ.”
Người kia ngẩng lên.
Anh tiếp:
“Quan trọng là… vẫn đứng dậy được khi nó vang lên.”
Tiếng còi báo động không chỉ là tín hiệu của nguy hiểm.
Mà còn là thử thách.
Thử xem ai có thể vượt qua nỗi sợ của chính mình.
Thử xem ai có thể đứng vững khi mọi thứ rung chuyển.
Đêm xuống.
Không có tiếng còi.
Không có tiếng súng.
Nhưng ai cũng biết…
Sớm hay muộn, nó sẽ lại vang lên.
Và khi nó vang lên…
Họ sẽ lại đứng dậy.
Như đã từng.



