Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (71)

Người gác rừng

Ninh Bình17/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khu rừng ấy không có gì đặc biệt nếu nhìn từ xa.

Chỉ là những hàng cây nối tiếp nhau, rậm rạp, xanh thẫm, kéo dài đến tận chân trời. Nhưng với những người lính, đó là một vị trí chiến lược.

Giữ được rừng, giữ được đường.

Mất rừng… là mất tất cả.

Anh được giao nhiệm vụ ở lại.

Một mình.

“Canh giữ khu này. Nếu có động tĩnh, báo ngay.” – người chỉ huy nói ngắn gọn.

Anh gật đầu.

Không hỏi thêm.

Người lính nào cũng hiểu, có những nhiệm vụ không cần nhiều lời giải thích.

Đơn vị rút đi.

Chỉ còn lại anh và khu rừng.

Không tiếng người.

Không ánh lửa.

Chỉ có tiếng gió lùa qua tán lá và tiếng côn trùng không ngừng nghỉ.

Ban ngày, anh ẩn mình trong những tán cây.

Quan sát.

Ghi nhớ từng lối đi.

Từng dấu vết nhỏ.

Một cành cây gãy.

Một vết đất mới xáo trộn.

Mọi thứ đều có thể là dấu hiệu.

Ban đêm, rừng trở nên khác.

Âm thanh lớn hơn.

Gần hơn.

Những tiếng động nhỏ nhất cũng khiến anh cảnh giác.

Anh không ngủ sâu.

Chỉ chợp mắt từng chút.

Tai luôn lắng nghe.

Tay luôn đặt gần khẩu súng.

Có lúc, anh cảm thấy mình như một phần của khu rừng.

Lặng lẽ.

Không ai thấy.

Nhưng luôn hiện diện.

Ngày thứ ba.

Anh phát hiện dấu vết.

Những bước chân không quen.

Không phải của đơn vị mình.

Không phải của người dân.

Anh cúi xuống, chạm vào mặt đất.

Đất còn mới.

Chưa khô.

Tim anh siết lại.

Địch đã vào.

Anh không lao ra.

Không nổ súng.

Nhiệm vụ của anh không phải là tấn công.

Mà là quan sát.

Và báo tin.

Anh lặng lẽ di chuyển.

Như cái bóng.

Theo dõi.

Đếm số.

Ghi nhớ hướng đi.

Mỗi bước chân đều cẩn trọng.

Một sai lầm… là kết thúc.

Khi chắc chắn, anh tìm cách liên lạc.

Tín hiệu được gửi đi.

Ngắn gọn.

Chính xác.

Đủ để cả một kế hoạch được điều chỉnh.

Đêm hôm đó, trận đánh nổ ra.

Không phải ở chỗ anh.

Mà ở nơi địch không ngờ tới.

Đơn vị phản công.

Địch bị chặn lại.

Khu rừng vẫn được giữ.

Sau trận đánh, người chỉ huy nói:

“Thông tin đến đúng lúc.”

Không nhắc tên.

Không cần.

Bởi những việc như thế… không cần ai biết.

Anh vẫn ở lại.

Tiếp tục canh giữ.

Không ai đến thay ngay.

Không ai hỏi anh đã trải qua những gì.

Một buổi sáng, khi sương còn chưa tan, anh đứng giữa rừng.

Nhìn quanh.

Tất cả vẫn như cũ.

Cây vẫn đứng đó.

Đất vẫn lặng im.

Không ai biết rằng, nơi này vừa quyết định cả một trận đánh.

Anh tựa lưng vào thân cây.

Thở nhẹ.

Không có cảm giác chiến thắng.

Không có vinh quang.

Chỉ có sự bình yên ngắn ngủi.

Người ta thường nhớ đến những trận đánh lớn.

Những người xung phong.

Những chiến công.

Nhưng ít ai biết…

Có những người đứng phía sau.

Lặng lẽ.

Âm thầm.

Như anh.

Người gác rừng.

Không tên.

Không tiếng.

Nhưng nếu thiếu anh…

Cả cánh rừng… có thể đã đổi chủ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn