Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (73)

Ánh mắt cuối cùng

Ninh Bình20/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận đánh diễn ra vào một buổi chiều đỏ lửa. Bầu trời nhuộm màu khói súng, đất dưới chân rung lên từng đợt như muốn vỡ ra. Giữa làn đạn dày đặc, anh cùng đồng đội bám trụ đến những phút cuối cùng.

Anh bị thương khi đang kéo một người bạn vào hố tránh đạn. Một mảnh đạn găm vào ngực, nóng rát. Anh ngã xuống, hơi thở dồn dập, tai ù đi, chỉ còn nghe loáng thoáng tiếng gọi nhau trong hỗn loạn.

Người đồng đội ôm lấy anh, giọng run run:
– Cố lên, sắp xong rồi… cố lên!

Anh không đáp. Không phải vì không muốn, mà vì từng lời nói lúc này đều trở nên nặng nề. Anh khẽ lắc đầu, như để trấn an người kia hơn là cho chính mình.

Bầu trời phía trên anh dần hiện rõ. Không còn khói đạn dày đặc như lúc đầu, chỉ còn những khoảng sáng loang lổ. Anh cố gắng đưa mắt nhìn xa hơn, vượt qua tầm nhìn của chiến hào, vượt qua cánh rừng, vượt qua tất cả… để hướng về một nơi rất xa.

Quê hương.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, mọi thứ hiện về rõ ràng hơn bao giờ hết. Con đường làng quanh co với hàng tre rì rào trong gió. Dòng sông nhỏ lặng lẽ trôi, nơi anh từng tắm mát những trưa hè. Mái nhà thấp với khói bếp chiều bay lên, và bóng mẹ ngồi trước hiên, chờ một người con chưa biết khi nào trở lại.

Anh nhớ cả ánh mắt của người con gái tiễn anh ngày lên đường. Cô không khóc, chỉ nhìn anh rất lâu, như muốn ghi nhớ từng đường nét. Anh đã hứa sẽ trở về. Một lời hứa giản dị, nhưng giờ đây trở nên xa vời.

Người đồng đội vẫn gọi tên anh, giọng đã nghẹn lại. Nhưng anh không còn nghe rõ nữa. Mọi âm thanh dần chìm đi, chỉ còn lại những hình ảnh đang trôi qua như một giấc mơ.

Anh muốn nói điều gì đó. Muốn gửi lại một lời nhắn, một câu dặn dò, hay đơn giản chỉ là một lời “tôi nhớ”. Nhưng môi anh không còn đủ sức để cất thành tiếng.

Chỉ có ánh mắt.

Ánh mắt anh vẫn mở, hướng về phía chân trời xa xăm – nơi có quê hương, có những người anh yêu thương. Trong ánh mắt ấy, có nỗi nhớ, có niềm tiếc nuối, nhưng cũng có một sự bình yên lạ lùng.

Như thể anh biết, dù mình không trở về, thì quê hương vẫn còn đó. Những người ở lại sẽ tiếp tục sống, tiếp tục chờ đợi, và tiếp tục hy vọng.

Hơi thở anh nhẹ dần… rồi lặng hẳn.

Người đồng đội cúi đầu, siết chặt bàn tay anh thêm lần nữa. Khi buông ra, anh khẽ khép đôi mắt ấy lại – đôi mắt đã mang theo cả một quê hương.

Chiều hôm đó, gió thổi qua cánh rừng, mang theo mùi đất và khói. Ở một nơi rất xa, có thể ai đó chợt thấy lòng mình se lại, như vừa đánh mất một điều gì không gọi thành tên.

Nhưng ánh mắt ấy – ánh mắt cuối cùng – sẽ còn ở lại, không chỉ trong ký ức của người đồng đội, mà trong chính mảnh đất anh đã ngã xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn