Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (74)

Người lính viết thơ

Ninh Bình20/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống rất nhanh nơi chiến trường. Khi tiếng súng lắng lại, khoảng lặng trở nên sâu đến mức người ta có thể nghe rõ cả nhịp tim mình. Trong góc hầm nhỏ, dưới ánh đèn dầu leo lét, anh lặng lẽ mở cuốn sổ đã sờn mép. Đồng đội gọi anh là “nhà thơ”, nửa đùa nửa thật. Giữa nơi mà mỗi ngày đều có thể là ngày cuối cùng, việc cầm bút dường như là một điều xa xỉ. Nhưng với anh, đó không phải thú vui. Đó là cách để giữ lại phần con người mềm mại nhất giữa khói lửa khắc nghiệt. Anh viết bằng bút chì, từng nét chậm rãi. Có khi chữ nhòe đi vì đất bụi, có khi phải dừng lại giữa chừng vì một loạt đạn bất ngờ. Nhưng rồi, khi mọi thứ lắng xuống, anh lại tiếp tục, như thể những câu thơ ấy không thể bị bỏ dở. Thơ của anh không chỉ nói về cái chết. Dù cái chết luôn ở rất gần, hiện hữu trong từng bước chân, từng trận đánh. Anh viết về cánh đồng quê mùa gặt, nơi lúa chín vàng dưới nắng. Viết về dòng sông tuổi thơ, nơi có tiếng cười của lũ trẻ vang vọng. Viết về người con gái anh để lại phía sau, với đôi mắt trong veo và nụ cười dịu dàng. “Anh đi qua những ngày mưa bom
Mà vẫn nhớ một chiều nắng nhẹ
Nơi em đứng, áo bay trong gió
Gọi tên anh… rất khẽ, rất gần.” Có lần, một người bạn hỏi:
– Cậu không sợ à? Viết những điều đẹp đẽ như vậy… rồi lỡ không còn cơ hội trở về? Anh cười, nụ cười hiền và bình thản:
– Chính vì không biết ngày mai thế nào, nên càng phải giữ lại những điều đáng sống. Những bài thơ của anh được chuyền tay nhau trong đơn vị. Có người đọc rồi cười, có người lặng im rất lâu. Giữa những ngày khắc nghiệt, những vần thơ ấy giống như một ngọn lửa nhỏ – không đủ để xua tan bóng tối, nhưng đủ để sưởi ấm lòng người. Một đêm, trận đánh đến bất ngờ. Không kịp chuẩn bị, không kịp nói với nhau lời nào, tất cả lao vào vị trí. Tiếng súng lại dội lên, dữ dội hơn bao giờ hết. Sáng hôm sau, khi khói súng tan dần, người ta không thấy anh đâu nữa. Chỉ còn lại cuốn sổ nhỏ trong góc hầm, bị phủ một lớp bụi mỏng. Trang cuối cùng vẫn còn dang dở. Dòng chữ viết chưa trọn câu, nhưng đủ để người đọc hiểu: “Ngày mai rồi sẽ đến
Dù hôm nay còn khói lửa
Hoa vẫn nở trên đất này
Và…” Câu thơ dừng lại ở đó. Không ai biết anh định viết gì tiếp theo. Nhưng có lẽ, điều quan trọng không nằm ở phần chưa viết, mà ở tất cả những gì anh đã kịp gửi lại. Sau này, khi chiến tranh qua đi, cuốn sổ ấy được giữ lại như một kỷ vật. Những vần thơ không chỉ kể về một người lính, mà còn kể về một niềm tin – rằng ngay cả giữa khói lửa, con người vẫn hướng về tình yêu, về sự sống, và về một ngày mai nhất định sẽ đến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn