Cựu chiến binh

đoàn xã Quỹ Nhất (75)

Chiếc đồng hồ dừng lại

Ninh Bình20/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiểu đội hành quân suốt đêm để kịp vào vị trí trước bình minh. Con đường đất đỏ lầy lội, mỗi bước chân đều nặng trĩu, nhưng không ai dừng lại. Trong hàng quân lặng lẽ ấy, anh đi ở giữa, bàn tay thỉnh thoảng chạm vào túi áo ngực – nơi có chiếc đồng hồ cũ. Chiếc đồng hồ ấy không phải thứ quý giá gì. Mặt kính đã xước, dây đã sờn. Nhưng đó là kỷ vật duy nhất anh mang theo từ quê nhà. Trước ngày lên đường, cha anh tháo nó khỏi tay, đặt vào tay anh, chỉ nói một câu ngắn gọn:
– Giữ lấy, để biết mình đang đi qua những tháng ngày nào. Từ đó, chiếc đồng hồ không rời khỏi anh. Giữa những trận hành quân dài, giữa những đêm không ngủ, tiếng tích tắc đều đặn như nhắc anh rằng thời gian vẫn trôi, rằng phía trước vẫn có một ngày trở về. Buổi sáng hôm ấy, khi đơn vị vừa vào đến khu vực tập kết, bầu trời bỗng rít lên một âm thanh quen thuộc – tiếng máy bay. Tất cả chưa kịp tản ra thì loạt bom đầu tiên đã trút xuống. Đất đá tung lên, không khí bị xé toạc. Anh lao về phía một người đồng đội đang bị kẹt bên bờ hố. Chỉ còn vài bước nữa thôi. Một tiếng nổ chát chúa. Mọi thứ tối sầm lại. … Khi đồng đội tìm thấy anh, trận bom đã qua. Mặt đất còn nóng, khói vẫn bốc lên âm ỉ. Anh nằm đó, bình thản đến lạ, như thể chỉ vừa ngã xuống sau một chặng hành quân dài. Một người lính cúi xuống, run run mở túi áo ngực của anh. Chiếc đồng hồ vẫn còn đó. Nhưng kim đã dừng. Dừng lại đúng khoảnh khắc quả bom rơi xuống – không sớm hơn, không muộn hơn. Thời gian của anh khép lại ở chính giây phút ấy. Người lính siết chặt chiếc đồng hồ trong tay. Không ai nói gì. Nhưng tất cả đều hiểu, từ giờ phút này, chiếc đồng hồ không còn chỉ để đo thời gian nữa. Nó đã trở thành một dấu mốc. Một dấu mốc của một con người đã sống trọn vẹn đến giây cuối cùng. Sau này, khi chiến tranh kết thúc, chiếc đồng hồ được trao lại cho gia đình anh. Người cha già cầm nó trên tay rất lâu, không nói một lời. Ông không sửa lại, cũng không lên dây cho nó chạy tiếp. Ông giữ nguyên như vậy. Bởi ông biết, có những thời khắc không nên bị trôi đi. Chiếc đồng hồ nằm yên trong một góc nhỏ của ngôi nhà. Kim vẫn chỉ một thời điểm đã qua. Nhưng với những người còn sống, nó không hề đứng yên. Nó nhắc họ nhớ rằng, đã có một người dừng lại giữa dòng chảy của thời gian… để những người khác được bước tiếp. Và từ khoảnh khắc ấy, anh không còn chỉ là một cái tên. Anh trở thành ký ức. Trở thành một phần của mảnh đất này. Trở thành bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn