Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (78)

Ngọn lửa trong tim

Ninh Bình20/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gió rít qua sườn núi, lạnh buốt như cắt vào da thịt. Đêm xuống nhanh, kéo theo cái rét thấu xương. Trong căn hầm nhỏ lợp tạm bằng cành cây và đất, mấy người lính co mình bên nhau, mỗi người một góc, chia nhau từng hơi ấm ít ỏi. Bữa ăn chỉ là vài nắm cơm vắt khô cứng, chia đôi, chia ba. Có người nhai chậm để kéo dài cảm giác no, có người vừa ăn vừa cười:
– Ăn thế này mới nhớ cơm nhà. Câu nói đùa khiến cả nhóm bật cười. Tiếng cười vang lên giữa đêm lạnh, không lớn, nhưng đủ để xua đi cái lặng lẽ đang bủa vây. Một người kéo tấm áo mỏng sát hơn vào người, run lên vì rét:
– Giá mà giờ có bát canh nóng… Người bên cạnh đáp lại:
– Rồi sẽ có. Hòa bình rồi, ăn gì chẳng được. Câu trả lời giản dị, không hứa hẹn điều gì lớn lao. Nhưng trong ánh mắt họ, có một sự tin tưởng đến lạ. Họ đã quen với cái đói, cái rét. Quen với những đêm dài không ngủ, với những ngày hành quân không biết điểm dừng. Có những lúc kiệt sức, có những lúc tưởng chừng không thể bước thêm. Nhưng họ vẫn đi. Không phải vì họ không biết mệt. Không phải vì họ không sợ. Mà vì trong họ có một thứ gì đó không cho phép họ dừng lại. Một người lính trẻ lấy từ túi áo ra một mảnh giấy nhỏ, đã nhàu nát. Anh mở ra, nhìn thật lâu. Đó là dòng chữ nguệch ngoạc của đứa em ở nhà:
“Anh nhớ giữ sức khỏe, đánh giặc xong về với em.” Anh gấp lại, cẩn thận cất vào ngực áo. Rồi anh ngẩng lên, nhìn ra khoảng tối trước mặt:
– Phải cố thôi. Không ai hỏi thêm. Ai cũng có một điều gì đó để giữ trong tim – một người thân, một lời hứa, một niềm tin. Những thứ ấy không nhìn thấy được, không cầm nắm được, nhưng lại mạnh hơn cả cái đói, cái rét. Gió vẫn thổi. Đêm vẫn lạnh. Nhưng trong căn hầm nhỏ ấy, có một thứ đang âm ỉ cháy. Không phải lửa thật. Mà là một ngọn lửa khác – lặng lẽ nhưng bền bỉ. Ngọn lửa của ý chí, của niềm tin, của lý tưởng mà họ đã chọn. Sáng hôm sau, họ lại lên đường. Vai đeo ba lô nhẹ tênh, nhưng bước chân không hề chùn lại. Có người vẫn đùa, vẫn cười, dù đôi môi đã khô nứt vì lạnh. Giữa núi rừng mênh mông, những bóng người nhỏ bé ấy tiếp tục tiến về phía trước. Và ngọn lửa trong tim họ – không ai nhìn thấy – vẫn cháy. Cháy để sưởi ấm những ngày khắc nghiệt. Cháy để soi đường trong những đêm tối. Và cháy để đưa họ đi qua tất cả, đến một ngày mai mà họ tin chắc rằng sẽ đến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn