Đoàn xã Quỹ Nhất (80)
Chiếc cầu sập
Con suối mùa này nước dâng cao, chảy xiết. Đơn vị nhận lệnh vượt qua trước khi trời sáng để kịp vào vị trí. Chiếc cầu gỗ bắc tạm từ đêm trước, ghép bằng những thân cây rừng, chông chênh nhưng là con đường duy nhất.
Từng người một bước nhanh qua cầu. Dưới chân, nước cuộn xoáy, đập vào đá nghe rợn người. Không ai dừng lại, không ai quay đầu. Phía bên kia là nhiệm vụ, là trận đánh đang chờ.
Anh đi cuối cùng.
Không phải vì chậm, mà vì anh đã quen với việc ở lại phía sau – kiểm tra, giữ nhịp, đảm bảo không ai bị bỏ lại. Khi người áp chót vừa đặt chân lên bờ, anh cũng bước lên cầu.
Đúng lúc đó, tiếng máy bay xé gió.
Một loạt bom dội xuống. Mặt đất rung lên. Chiếc cầu gỗ rung lắc dữ dội, rồi gãy sập ở đoạn giữa. Một phần cầu rơi xuống dòng nước đang cuộn xiết, kéo theo những tấm ván vỡ vụn.
Hai người lính phía sau chưa kịp qua hết, bị mắc lại ở đoạn còn lại, cách bờ chỉ vài mét – nhưng là vài mét không thể tự vượt.
Nước dưới chân dâng cao, cuốn mạnh. Chỉ cần trượt một bước, sẽ bị kéo đi ngay.
Anh không nghĩ nhiều.
Anh quay lại.
Giữa khoảng trống vừa sập, chỉ còn lại một sợi dây chằng từ thân cầu cũ. Anh lao tới, nắm chặt lấy, quấn nhanh quanh tay, ghì người xuống để giữ cho dây không bị cuốn đi.
– Qua nhanh!
Anh hét lên.
Người lính đầu tiên bám vào dây, cố gắng bước qua từng bước chênh vênh. Nước tạt lên, lạnh buốt. Tay anh siết chặt, gân nổi lên dưới lớp da căng cứng. Dòng nước kéo mạnh, như muốn giật phăng cả người anh xuống.
Một người qua.
Rồi người thứ hai.
Cả hai vừa chạm được vào bờ thì một tiếng nổ nữa vang lên, gần hơn, dữ dội hơn. Mặt đất rung chuyển. Sợi dây chùng xuống, kéo giật.
Anh khựng lại.
Một bàn tay từ phía bờ vươn ra:
– Nắm lấy! Nhanh!
Anh nhìn sang. Khoảng cách không xa. Chỉ cần buông dây, anh có thể lao sang, có thể kịp.
Nhưng phía sau, sợi dây đang trượt dần, có thể bị cuốn đi bất cứ lúc nào.
Anh lắc đầu.
Không ai nghe rõ anh nói gì, chỉ thấy môi anh mấp máy, như một lời dặn vội.
Rồi anh ghì chặt hơn.
Một cơn nước lớn ập tới. Sợi dây căng lên rồi giật mạnh. Đất dưới chân anh sụt xuống. Cả thân người chao đi.
Trong khoảnh khắc ấy, anh vẫn không buông.
Dòng nước cuốn qua.
Khi mọi thứ lắng lại, sợi dây vẫn còn, nhưng anh thì không.
…
Đơn vị đứng lặng bên bờ. Không ai nói một lời. Dòng suối vẫn chảy, như chưa từng chứng kiến điều gì.
Người lính vừa được cứu quỳ xuống, bàn tay vẫn còn run. Anh nhìn vào khoảng nước nơi người kia biến mất, mắt đỏ hoe:
– Anh ấy…
Không ai đáp.
Chỉ có sợi dây vẫn căng giữa hai bờ, như một chứng tích lặng lẽ.
Sau này, khi con suối được bắc cầu mới, người ta vẫn kể về người lính đã giữ dây ngày hôm ấy. Không ai nhớ rõ tên anh. Không có tấm bia nào khắc tên giữa dòng nước.
Nhưng mỗi lần đi qua, có người lại vô thức nhìn xuống.
Như tìm một bóng hình đã ở lại.
Như để nhớ rằng, có những cây cầu được dựng bằng gỗ, bằng tre.
Và cũng có những cây cầu… được giữ bằng cả một con người



