Đoàn xã Quỹ Nhất (81)
Người thầy cũ
Trận địa nằm giữa một cánh rừng thưa. Những hố bom loang lổ, đất còn chưa kịp khô. Đơn vị vừa dừng chân, tranh thủ củng cố đội hình sau một chặng hành quân dài.
Anh đang ngồi lau lại khẩu súng thì nghe tiếng gọi phía sau:
– Có phải… em không?
Giọng nói ấy khiến anh khựng lại. Quen, rất quen. Anh quay lại.
Người đứng đó gầy hơn, da sạm đi, bộ quân phục đã sờn. Nhưng ánh mắt thì không lẫn đi đâu được.
– Thầy…
Anh bật lên, gần như không tin vào mắt mình.
Đó là thầy giáo dạy văn của anh ngày trước.
Người từng đứng trên bục giảng, giọng trầm ấm đọc từng câu thơ. Người từng nghiêm khắc bắt anh học thuộc lòng, nhưng cũng là người đã lặng lẽ cho anh mượn sách khi biết anh mê đọc.
Giờ đây, thầy cũng mặc áo lính, vai đeo súng như anh.
Họ đứng nhìn nhau một lúc lâu, không biết nên nói gì trước. Những ký ức cũ chợt ùa về, xen lẫn với hiện thực khắc nghiệt của chiến trường.
Anh cười, giọng vẫn còn run:
– Em không nghĩ… lại gặp thầy ở đây.
Thầy cũng cười, nhẹ nhưng sâu:
– Thầy cũng vậy.
Họ ngồi xuống cạnh nhau. Không còn bục giảng, không còn phấn trắng, bảng đen. Chỉ có đất, đá, và mùi khói còn vương trong không khí.
– Ở lớp, em hay trốn học thêm lắm – thầy nói, như thể mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn.
– Nhưng bài nào thầy giảng, em vẫn nhớ – anh đáp lại.
Cả hai cùng bật cười. Tiếng cười vang lên giữa chiến trường, nghe vừa lạ, vừa quen.
Một lúc sau, thầy nhìn anh:
– Em còn nhớ bài thơ thầy hay đọc không?
Anh gật đầu. Không cần suy nghĩ, anh đọc tiếp những câu còn dang dở. Giọng anh không còn trong trẻo như ngày nào, nhưng vẫn giữ được nhịp điệu và cảm xúc.
Thầy im lặng lắng nghe. Ánh mắt ông ánh lên một niềm vui lặng lẽ.
– Tốt… – thầy nói khẽ – Giữa lúc này mà còn nhớ được, là tốt rồi.
Tiếng còi hiệu lệnh vang lên. Trận đánh sắp bắt đầu.
Họ cùng đứng dậy.
Không còn là thầy và trò nữa.
Là hai người lính.
Đứng cạnh nhau.
Thầy siết lại quai súng, nhìn anh:
– Lát nữa… giữ đội hình. Đừng tách ra.
Anh gật đầu:
– Vâng… thầy.
Rồi anh khựng lại, sửa lời:
– Đồng chí.
Thầy nhìn anh, khẽ mỉm cười.
Không cần nói thêm điều gì.
Họ lao lên cùng đơn vị. Đạn nổ, đất tung. Giữa làn khói mịt mù, hai bóng người vẫn kề sát nhau, như một thói quen đã hình thành từ một thời rất khác.
…
Trận đánh kết thúc khi chiều buông.
Anh tìm quanh, gọi khẽ:
– Thầy!
Không có tiếng đáp.
Anh chạy qua từng hố bom, từng gốc cây cháy sém. Cuối cùng, anh thấy thầy nằm đó, tựa lưng vào một tảng đá, mắt khép lại.
Gương mặt thầy vẫn bình thản, như khi đứng trên bục giảng đọc thơ năm nào.
Anh quỳ xuống, bàn tay run run chạm vào vai thầy:
– Thầy ơi…
Không có câu trả lời.
Chỉ có gió chiều thổi qua, mang theo mùi đất và lá.
Anh ngồi lặng bên thầy rất lâu.
Trong đầu anh, những câu thơ ngày xưa chợt hiện lên, rõ ràng đến từng chữ. Anh khẽ đọc, giọng trầm xuống, như một lời tiễn biệt.
Lần này, không còn ai sửa lỗi cho anh nữa.
Nhưng có lẽ, thầy vẫn đang lắng nghe.
Ở một nơi nào đó rất xa.
Và từ giây phút ấy, trong anh không chỉ còn một người thầy của lớp học.
Mà là một người thầy đã đứng cạnh anh… đến tận chiến trường.



