Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (82)

Đêm mưa bom

Ninh Bình20/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ấy, trời đổ mưa từ rất sớm. Ban đầu chỉ là những hạt lác đác, rơi nhẹ lên mái hầm. Rồi mưa nặng dần, trút xuống như xối, hòa lẫn với tiếng bom đạn dội về từng đợt. Đất bắn tung, nước bắn tung, cả bầu trời như vỡ ra trong những tiếng nổ chát chúa. Chiến hào nhanh chóng biến thành một rãnh bùn nhão. Nước ngập đến mắt cá, rồi đến đầu gối. Người lính nằm ép mình xuống, lưng dính sát vào đất, cố giữ súng không bị ướt. Anh không còn cảm thấy lạnh nữa. Cái rét của mưa đã bị lấn át bởi cái nóng rát của khói súng và nỗi căng thẳng kéo dài đến nghẹt thở. Một quả bom rơi gần đó. Mặt đất rung lên, nước trong chiến hào dội ngược vào mặt anh. Tai ù đi. Trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh như biến mất, chỉ còn lại một khoảng trống rỗng đáng sợ. Anh nhắm mắt lại. Nước chảy qua mặt. Không biết là mưa… hay là nước mắt. Anh cũng không còn phân biệt được nữa. Trong bóng tối nhập nhòe, những hình ảnh từ đâu ùa về. Một con đường làng sau cơn mưa, đất mềm và mùi bùn quen thuộc. Tiếng mẹ gọi vào nhà khi trời sẩm tối. Một mái hiên nhỏ, nơi anh từng đứng trú mưa, nghe tiếng giọt nước rơi đều đều. Ngày ấy, mưa là thứ gì đó rất bình yên. Còn bây giờ, mưa che đi tiếng bước chân, che đi cả tiếng gọi nhau. Mưa làm nhòa đi mọi thứ – cả ranh giới giữa sống và chết. Anh mở mắt. Phía bên kia chiến hào, một người đồng đội vẫn nằm im, không cử động. Nước mưa chảy qua mặt người ấy, cuốn đi lớp đất bám, để lộ một gương mặt trẻ còn nguyên nét chưa kịp già đi. Anh muốn gọi. Nhưng cổ họng nghẹn lại. Tiếng bom vẫn nổ. Mưa vẫn rơi. Anh siết chặt khẩu súng, như bấu víu vào một thứ gì đó còn thật. Bàn tay run lên, không biết vì lạnh hay vì một cảm giác nào khác. Một tiếng gọi vang lên trong màn mưa:
– Còn ai không? Anh muốn đáp lại, nhưng giọng không thoát ra thành tiếng. Anh chỉ khẽ cử động, đủ để người khác nhận ra mình vẫn còn. Mưa xối xả. Nước tiếp tục chảy qua mặt anh, hòa vào đất, vào bùn, vào tất cả. Anh lại nhắm mắt. Lần này, không phải để tránh mưa. Mà để giữ lại một điều gì đó rất mong manh trong lòng – một ký ức, một hình ảnh, một chút bình yên hiếm hoi giữa đêm dài. … Gần sáng, tiếng bom thưa dần. Mưa cũng nhẹ lại. Một ánh sáng mờ nhạt bắt đầu le lói nơi chân trời. Anh mở mắt. Chiến hào vẫn đó. Nước vẫn còn đọng. Nhưng không gian đã khác – yên tĩnh hơn, như thể đêm vừa trôi qua là một cơn ác mộng dài. Anh đưa tay lên mặt, khẽ lau đi những giọt nước còn sót lại. Không còn ai biết đó là mưa… hay là nước mắt. Chỉ biết rằng, anh vẫn còn sống. Và phía trước, một ngày mới lại bắt đầu – dù bầu trời vẫn chưa kịp quang.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn