Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (86)

Người y tá trẻ

Ninh Bình20/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trạm quân y dã chiến nằm nép mình dưới tán rừng già. Những tấm bạt được căng vội, vài chiếc cáng tre đặt sát nhau, mùi thuốc sát trùng hòa lẫn với mùi đất ẩm và khói súng. Ở đó, cô – người y tá trẻ – là người luôn có mặt sớm nhất và rời đi muộn nhất.

Cô không cao lớn, cũng không mang theo vũ khí như những người lính ngoài mặt trận. Thứ cô có chỉ là một túi băng, vài lọ thuốc, và đôi bàn tay luôn run lên vì mệt nhưng chưa bao giờ dừng lại. Mỗi khi có thương binh được đưa về, cô lao tới đầu tiên, quỳ xuống bên họ, nhẹ nhàng mà dứt khoát.

“Còn tỉnh không anh? Cố lên, em ở đây rồi…”

Giọng nói của cô không lớn, nhưng đủ để người bị thương bám víu vào như một sợi dây giữa ranh giới sống – chết.

Một buổi chiều, trận đánh diễn ra ác liệt hơn thường lệ. Thương binh được đưa về liên tục. Tiếng rên, tiếng gọi đồng đội, tiếng cáng tre đặt xuống đất dồn dập. Cô gần như không kịp đứng thẳng người. Bàn tay cô đỏ lên vì máu, áo đã ướt sũng.

Một chiến sĩ trẻ được khiêng vào, vết thương ở ngực rất nặng. Anh thở dốc, ánh mắt dần lạc đi. Cô vội cúi xuống, ép băng, cố giữ nhịp thở cho anh.

“Đừng ngủ… nghe em nói… đừng ngủ…”

Anh nhìn cô, môi mấp máy:
“Em… tên gì?”

Cô khựng lại một giây, rồi trả lời nhanh:
“Không quan trọng… anh phải sống.”

Nhưng anh vẫn cố cười, một nụ cười rất nhẹ:
“Anh… muốn nhớ… người cứu mình…”

Cô không kịp nói thêm. Tiếng pháo lại dội về. Một thương binh khác được đưa tới. Cô buộc phải rời tay, nhường chỗ cho bác sĩ, rồi quay sang người tiếp theo.

Đêm xuống rất nhanh. Ngọn đèn dầu leo lét không đủ xua đi bóng tối dày đặc. Cô vẫn làm việc không ngừng. Có lúc, cô phải dùng chính khăn áo của mình để thay băng. Có lúc, cô chỉ kịp nắm tay một người rồi buông ra khi họ không còn thở nữa.

Đến gần sáng, khi tiếng súng lắng xuống, cô mới chậm lại. Cô ngồi bệt xuống đất, lưng tựa vào cột tre, mắt nhắm lại chỉ trong vài phút. Nhưng vừa nghe tiếng gọi khẽ, cô lại bật dậy như chưa hề mệt.

Một đồng đội bước tới, đặt vào tay cô chiếc bi đông nước:
“Uống đi, từ hôm qua tới giờ cậu chưa nghỉ.”

Cô lắc đầu, đưa lại:
“Còn người cần hơn.”

Người đồng đội nhìn cô, không nói gì thêm. Anh hiểu, với cô, việc cứu người không phải là nhiệm vụ, mà là điều duy nhất cô nghĩ tới.

Sáng hôm sau, khi kiểm tra lại danh sách, cô dừng lại ở một cái tên. Chính là người lính trẻ tối qua. Anh đã không qua khỏi. Bên cạnh anh, người ta tìm thấy một mảnh giấy nhỏ, chỉ kịp viết vài chữ:

“Gặp một người… như ánh sáng…”

Cô lặng đi. Không có nước mắt, chỉ có một khoảng lặng rất sâu trong lòng. Rồi cô gấp tờ giấy lại, cẩn thận cất vào túi áo.

Ngoài kia, mặt trời đã lên. Ánh sáng xuyên qua tán lá, chiếu xuống trạm quân y nhỏ bé. Cô đứng dậy, chỉnh lại túi băng trên vai.

Một tốp thương binh mới lại được đưa về.

Cô bước tới, như mọi ngày.

Vẫn đôi bàn tay ấy, vẫn giọng nói dịu dàng mà kiên định:
“Cố lên… em ở đây rồi…”

Giữa khói lửa chiến tranh, có những người không cầm súng, nhưng vẫn chiến đấu – bằng lòng dũng cảm và trái tim không biết mệt. Cô là một trong số đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn