Đoàn xã Quỹ Nhất (89)
Ngày lên đường
Sáng ấy, làng thức dậy sớm hơn mọi ngày. Không phải vì mùa vụ, cũng chẳng phải vì phiên chợ, mà bởi hôm nay có người lên đường. Con đường đất dẫn ra đầu làng bỗng đông hơn thường lệ. Những mái nhà mở cửa từ tinh mơ, người già, trẻ nhỏ, phụ nữ… tất cả đều đứng dọc hai bên đường. Không ai gọi to, không ai khóc lớn. Chỉ có những ánh mắt dõi theo, lặng lẽ mà nặng trĩu. Anh đứng giữa sân nhà, balô đã gọn gàng trên vai. Mẹ chỉnh lại cổ áo cho anh lần cuối. Bàn tay gầy run run, chậm rãi như muốn níu thêm chút thời gian.
“Đi mạnh giỏi con nhé…”
Mẹ nói khẽ, giọng nghẹn lại. Anh gật đầu, không nói gì. Nếu nói, có lẽ cổ họng sẽ nghẹn cứng. Cha anh đứng bên hiên, tay chắp sau lưng. Ông không tiến lại gần, chỉ nhìn con trai bằng ánh mắt vừa nghiêm nghị, vừa tự hào. Khi anh bước qua, ông khẽ gật đầu—một cái gật đầu đủ thay cho mọi lời dặn dò. Ngoài cổng, cô gái đứng đợi. Hai người nhìn nhau, rất lâu mà không nói. Cuối cùng, cô khẽ đưa cho anh một chiếc khăn tay nhỏ.
“Giữ lấy…”
Chỉ vậy thôi. Anh nhận, siết nhẹ trong tay, rồi cất vào túi áo ngực—nơi gần tim nhất. Tiếng gọi tập hợp vang lên từ đầu làng. Đoàn thanh niên đã sẵn sàng. Những bước chân bắt đầu chuyển động, ban đầu còn chậm, rồi đều dần. Anh bước đi. Không quay đầu lại. Anh biết, chỉ cần quay lại một lần thôi—nhìn thấy mẹ, thấy mái nhà, thấy ánh mắt người con gái ấy—thì đôi chân sẽ chùn lại. Và anh không cho phép mình yếu lòng. Con đường đất đỏ trải dài trước mắt. Bụi bay lên theo từng bước chân. Những tiếng gọi phía sau nhỏ dần, rồi tan vào không gian. Nhưng anh biết, phía sau lưng mình không chỉ là một ngôi làng. Đó là quê hương.
Là gia đình.
Là những người đang gửi trọn niềm tin vào bước chân anh. Anh đi, mang theo tất cả.



