Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (91)

Con đường đất đỏ

Ninh Bình20/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đoàn quân đi qua con đường đất đỏ trong một buổi trưa nắng gắt. Mặt đất khô rang, mỗi bước chân lại làm bụi tung lên mù mịt. Gió thổi qua, cuốn theo lớp bụi đỏ bám đầy lên tóc, lên áo, lên cả những gương mặt còn rất trẻ. Không ai nói nhiều. Chỉ có tiếng bước chân đều đặn, tiếng ba lô va nhẹ vào nhau, và thỉnh thoảng là một câu nhắc khẽ: “Giữ hàng… đừng tụt lại.” Con đường kéo dài tưởng như không có điểm dừng. Hai bên là rừng thưa, thỉnh thoảng xen những khoảng trống cháy nắng. Xa xa, bóng núi xanh mờ như một lời hứa mơ hồ về nơi đến. Anh đi giữa hàng quân, mồ hôi thấm ướt lưng áo. Đôi giày đã mòn, mỗi bước đi đều nặng dần. Nhưng anh vẫn bước, đều và chắc. Trước mặt anh là lưng của người đi trước. Sau lưng anh là những bước chân khác—nối tiếp, không ngừng. Có lúc anh cúi xuống, nhìn dấu chân mình in trên nền đất đỏ. Những dấu chân nối nhau, kéo dài thành một vệt dài vô tận. Anh chợt nghĩ, mỗi dấu chân ấy đều mang theo một câu chuyện—một mái nhà, một người mẹ, một lời hẹn. Nhưng con đường này không hỏi họ đến từ đâu. Chỉ hỏi họ có đủ kiên cường để đi tiếp hay không. Một cơn gió mạnh thổi qua. Bụi đất cuộn lên, che mờ cả phía trước. Trong khoảnh khắc, đoàn quân như chìm trong một làn sương đỏ. Anh không còn nhìn rõ con đường, chỉ còn thấy bóng những người phía trước, mờ mờ mà vẫn vững vàng. Anh siết lại quai ba lô, bước nhanh hơn một nhịp. Dù không biết phía trước là gì—một trận đánh, một cánh rừng, hay một điều không thể gọi tên—anh vẫn đi. Vì anh hiểu, con đường này không chỉ là đất đỏ. Nó là con đường của những người đã chọn bước đi. Và những dấu chân hôm nay, rồi sẽ trở thành ký ức của ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn