Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (92)

Tiếng gọi sau lưng

Ninh Bình20/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng gọi vang lên khi đoàn quân đã đi qua khỏi đầu làng.

“Anh ơi!”

Âm thanh ấy không lớn, nhưng đủ để xuyên qua khoảng không đầy bụi, chạm thẳng vào lưng anh. Anh nhận ra ngay—đó là giọng của cô. Không lẫn vào đâu được.

Bước chân anh khựng lại trong một nhịp rất ngắn.

Chỉ một nhịp thôi.

Người đi bên cạnh khẽ chạm vào vai anh, như nhắc: “Đi tiếp.” Đoàn quân phía trước vẫn đều bước, không ai dừng lại. Con đường đất đỏ trải dài, cuốn tất cả về phía trước.

Tiếng gọi lại vang lên lần nữa, rõ hơn, tha thiết hơn.
“Đợi em với…”

Anh nhắm mắt trong thoáng chốc.

Nếu quay lại, anh sẽ thấy gì?
Thấy cô đứng giữa con đường, tóc rối trong gió, mắt đỏ hoe.
Thấy mẹ đứng sau cổng, bàn tay run run bám vào cánh cửa.
Thấy mái nhà nhỏ, nơi anh đã sống suốt bao năm.

Chỉ cần quay lại một lần thôi, tất cả những điều ấy sẽ kéo anh lại.

Và anh sợ.

Không phải sợ gian khổ phía trước.
Mà sợ chính mình—sợ rằng trái tim sẽ mềm đi, sợ rằng đôi chân sẽ không còn đủ cứng rắn để bước tiếp.

Anh mở mắt.

Rồi bước.

Không quay đầu.

Tiếng gọi phía sau dần nhỏ lại, như tan vào gió. Nhưng anh biết, nó không biến mất. Nó sẽ ở đó, theo anh suốt chặng đường dài phía trước—trong những đêm hành quân, trong những giờ nghỉ hiếm hoi, trong cả những khoảnh khắc tưởng chừng không thể đứng vững.

Anh không quay lại.

Không phải vì anh vô tình.

Mà vì anh đang mang theo phía sau lưng mình—tất cả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn