Cựu chiến binh

Đoàn xã Quỹ Nhất (93)

Lời hứa đầu tiên

Ninh Bình20/04/2026Đoàn xã Quỹ Nhất (Đoàn xã Quỹ Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Chờ anh nhé!” Câu nói ấy được thốt ra rất khẽ, như sợ gió mang đi mất. Nhưng nó lại nặng như một lời thề, đè xuống cả khoảng không giữa hai người. Cô gái không trả lời ngay. Chỉ nhìn anh. Ánh mắt ấy, vừa trong trẻo, vừa chất chứa bao điều không nói. Rồi cô khẽ gật đầu. Một cái gật đầu rất nhẹ. Nhưng trong đôi mắt đã ngấn nước. Họ đứng bên nhau ở cuối con đường làng. Không có hoa, không có lời tiễn đưa ồn ào. Chỉ có tiếng gió thổi qua hàng tre, và tiếng bước chân của đoàn quân đang dần xa. Anh muốn nói thêm điều gì đó. Rằng anh sẽ trở về. Rằng chiến tranh rồi sẽ kết thúc. Rằng mọi thứ sẽ như trước. Nhưng anh không nói. Vì anh biết, có những điều không thể hứa bằng lời. Cô đưa tay, nắm lấy tay anh. Bàn tay nhỏ, ấm, nhưng run nhẹ. Anh siết lại, như muốn giữ lấy khoảnh khắc này lâu hơn một chút. Nhưng thời gian không chờ ai. “Đừng quên em.”
Cô nói, rất khẽ. Anh lắc đầu. Không cần lời đáp. Cả hai đều hiểu. Tiếng gọi tập hợp vang lên lần nữa. Anh buông tay. Khoảnh khắc ấy, tưởng như rất ngắn, nhưng lại kéo dài vô tận trong ký ức. Anh quay lưng bước đi. Cô đứng lại. Không chạy theo. Không gọi với. Chỉ lặng lẽ nhìn bóng anh khuất dần sau hàng người, như nhìn một phần cuộc đời mình đi xa. Gió thổi mạnh hơn. Một giọt nước mắt rơi xuống, thấm vào đất. Lời hứa đầu tiên đã được trao đi. Không ai biết nó sẽ kéo dài bao lâu. Chỉ biết rằng, từ giây phút ấy—
cả hai đều bắt đầu học cách chờ đợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn