Đoàn xã Quỹ Nhất (96)
Người lính gác
Đêm xuống rất nhanh. Chỉ một lát sau khi mặt trời khuất sau dãy núi, cả khu rừng chìm trong một màu đen đặc. Không trăng, không sao. Chỉ có tiếng côn trùng rả rích và những âm thanh xa xôi khó gọi tên. Anh đứng gác ở vị trí tiền tiêu, khẩu súng khoác chéo trước ngực. Mắt hướng về phía trước—nơi bóng tối dày như một bức tường. Ở đó, có thể là khoảng không trống rỗng. Cũng có thể là hiểm nguy đang chờ đợi. Anh không biết. Và chính vì không biết, anh càng không được phép lơ là. Phía sau lưng anh, cách một quãng ngắn là đồng đội—những người đang tranh thủ chợp mắt sau một ngày hành quân mệt mỏi. Có người ngủ rất sâu, có người chỉ nằm yên, mắt nhắm nhưng chưa chắc đã ngủ. Anh nghe rõ từng nhịp thở của họ trong im lặng. Mỗi lần gió thổi qua, tán lá xào xạc. Có lúc âm thanh ấy khiến anh giật mình, bàn tay vô thức siết chặt hơn vào báng súng. Anh đứng yên, lắng nghe. Một giây. Hai giây. Rồi lại im lặng. Anh không được phép sai. Chỉ một sơ suất nhỏ—một tiếng động không nhận ra, một khoảnh khắc lơ đãng—cũng có thể phải trả giá bằng cả mạng sống của nhiều người. Thời gian trôi chậm đến mức tưởng như ngưng lại. Anh không biết đã qua bao lâu. Chỉ biết chân bắt đầu mỏi, vai bắt đầu tê. Nhưng anh không đổi tư thế. Không dịch chuyển quá nhiều. Chỉ thỉnh thoảng hít sâu một hơi, giữ cho mình tỉnh táo. Trong đầu anh thoáng hiện lên hình ảnh quê nhà. Một con đường nhỏ, một mái nhà, một ánh đèn đêm ấm áp. Ở đó, đêm không đáng sợ như ở đây. Anh khẽ lắc đầu, xua đi. Không phải lúc để nhớ. Một âm thanh rất khẽ vang lên phía trước. Không phải gió. Không phải côn trùng. Anh nín thở. Tai căng ra, mắt dõi vào khoảng tối. Tất cả các giác quan như dồn lại trong một điểm. Bàn tay anh siết chặt hơn, nhưng không run. Một bóng đen thoáng động. Rồi… im lặng. Anh vẫn đứng đó, không tiến lên, không lùi lại. Chỉ giữ vị trí. Giữ sự bình tĩnh. Một lúc sau, âm thanh biến mất. Khu rừng trở lại như cũ. Anh không thả lỏng. Cho đến khi trời bắt đầu hửng sáng. Ánh sáng đầu tiên len qua tán lá, mỏng và yếu ớt. Nhưng đủ để làm dịu đi bóng tối. Anh thở ra một hơi rất khẽ. Một đêm đã qua. Không có gì xảy ra. Và đó chính là điều quan trọng nhất. Anh vẫn đứng đó—
lặng lẽ, nhưng vững vàng—
giữ bình yên cho những người phía sau, bằng chính sự tỉnh táo của mình.



