Đoàn xã Quỹ Nhất (97)
Người y tá trẻ
Cô đến đơn vị khi vừa tròn mười chín tuổi. Ba lô nhẹ hơn người lính, nhưng đôi mắt thì đầy quyết tâm. Những ngày đầu, tay cô run khi cầm băng gạc. Mùi thuốc sát trùng trộn lẫn mùi máu khiến cô choáng váng. Có lần, cô phải quay đi, hít thật sâu mới dám quay lại. Nhưng chiến tranh không cho ai thời gian để chần chừ. Chỉ sau vài tuần, đôi tay ấy đã vững hơn. Cô học cách buộc garô thật nhanh, cách băng bó gọn gàng trong ánh đèn dầu leo lét, cách phân biệt vết thương nào cần xử lý trước. Khi cáng thương binh được đưa vào, cô không còn đứng sững lại nữa—cô lao tới. “Giữ chắc… đừng cử động!”
Giọng cô dứt khoát, át cả tiếng ồn ào xung quanh. Một người lính trẻ nắm chặt tay cô, đau đến tái mặt.
“Có đau không?” – cô hỏi, dù biết câu trả lời.
Anh gật nhẹ. Cô siết lại bàn tay anh, như truyền thêm một chút sức mạnh. Đêm xuống, trạm cứu thương không bao giờ thật sự yên. Tiếng rên khe khẽ, tiếng gọi đồng đội, tiếng bước chân vội vã. Cô đi từ giường này sang giường khác, đôi mắt đỏ lên vì thiếu ngủ, nhưng không dừng lại. Có những ca, cô cứu được. Khi người lính mở mắt, nhìn cô và mỉm cười yếu ớt, cô thấy lòng mình sáng lên. Những lúc như vậy, cô quên hết mệt mỏi. Quên cả mùi máu, mùi thuốc. Chỉ còn lại niềm vui rất nhỏ—mà cũng rất lớn. Nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Có những người được đưa vào quá muộn. Vết thương quá nặng. Dù cô làm tất cả những gì có thể, họ vẫn lặng dần đi trong tay cô. Mỗi lần như thế, cô cúi đầu rất lâu. Không khóc thành tiếng. Chỉ lặng im. Cô đã quen với vết thương. Quen với máu. Nhưng chưa bao giờ quen với khoảnh khắc một bàn tay đang nắm lấy mình bỗng buông ra. Một đêm, sau khi ca trực kết thúc, cô ngồi tựa lưng vào vách hầm. Ngoài kia, chiến tranh vẫn chưa dừng. Trong tay cô là chiếc khăn nhỏ, thấm đầy vết bẩn của một ngày dài. Cô nhìn nó rất lâu. Rồi khẽ nói, như nói với chính mình:
“Phải cố thêm nữa…” Sáng hôm sau, khi thương binh mới lại được đưa đến, cô vẫn là người chạy tới đầu tiên. Đôi tay ấy, dù nhỏ bé, vẫn không ngừng làm việc. Vì cô biết—
giữa chiến tranh, có những người chiến đấu bằng súng.
Và cũng có những người chiến đấu… để giữ lại sự sống.



