Đoàn xã Quỹ Nhất (98)
Chiếc cầu gỗ
Chiếc cầu gỗ bắc qua con suối nhỏ, chỉ đủ rộng cho một người đi. Những thân cây ghép lại vội vã, dây buộc còn thô, mặt cầu lổn nhổn những vết nứt. Nước dưới suối chảy xiết, va vào đá tạo thành những âm thanh lạnh lẽo giữa rừng sâu. Đoàn quân dừng lại trước cầu. Người đi đầu bước lên trước. Mỗi bước chân đều chậm, chắc. Cầu khẽ rung theo nhịp bước, phát ra những tiếng kẽo kẹt nhỏ. Tất cả im lặng, chỉ nghe tiếng nước và tiếng gỗ cọ vào nhau. Anh đứng ở giữa hàng, nhìn về phía trước. Bóng người nối nhau, từng người một qua cầu. Không ai nói gì. Chỉ có ánh mắt trao nhau—ngắn gọn, nhưng đủ hiểu. Khi đến lượt mình, anh bước lên. Cảm giác đầu tiên là sự chông chênh. Mặt cầu trơn vì ẩm, mỗi bước phải dò thật kỹ. Anh nhìn xuống—dòng nước đục ngầu, xoáy mạnh. Chỉ một sơ sẩy nhỏ cũng có thể cuốn đi tất cả. Anh hít sâu, bước tiếp. Một bước.
Rồi một bước nữa. Ở giữa cầu, anh dừng lại trong thoáng chốc. Không phải vì sợ. Mà vì một ý nghĩ bất chợt—có bao nhiêu người đã đi qua chiếc cầu này? Và có bao nhiêu người… không sang được đến bờ bên kia? Một vết gãy nhỏ trên thanh gỗ khiến anh chú ý. Có lẽ ai đó đã trượt chân ở đây. Có lẽ đã có người ngã xuống dòng nước lạnh kia, giữa một lần hành quân vội vã. Anh siết chặt quai ba lô. Không được dừng lâu. Phía sau, đồng đội đang chờ. Anh bước tiếp. Khi đặt chân lên bờ bên kia, anh không quay lại ngay. Chỉ đứng yên một chút, cảm nhận mặt đất vững dưới chân. Rồi anh quay đầu nhìn. Chiếc cầu vẫn đó. Lặng lẽ. Từng người vẫn đang đi qua. Chậm rãi, cẩn trọng. Mỗi bước chân như một lần đánh cược. Chiếc cầu không nói gì. Nhưng nó biết hết. Nó nối hai bờ—giữa phía trước và phía sau, giữa sự sống và hiểm nguy. Có người đi qua, tiếp tục hành trình. Có người mãi dừng lại, để lại phía sau một khoảng trống không thể lấp đầy. Đoàn quân lại tiếp tục lên đường. Chiếc cầu gỗ ở lại. Lặng im giữa rừng.



