Đoàn xã Quỹ Nhất (99)
Người lính bị thương
Tiếng súng dồn dập xé toạc không gian. Đất đá tung lên, khói bụi cuộn thành từng lớp dày đặc. Trong hỗn loạn ấy, anh ngã xuống. Cú va đập mạnh đến mức anh không kịp hiểu chuyện gì xảy ra. Chỉ biết một cơn đau buốt chạy dọc từ chân lên tận óc. Anh thử cử động—không được. Chân trái như không còn là của mình nữa. Anh nằm im một giây. Rồi thêm một giây nữa. Tiếng gọi đồng đội vang lên đâu đó phía trước, nhưng xa dần. Đoàn hình đã tiến lên. Trận đánh chưa dừng lại. Không ai có thể quay lại ngay. Anh hiểu điều đó. Và cũng chính vì hiểu, anh bắt đầu bò. Hai tay bấu vào đất, kéo cơ thể nặng trĩu tiến lên từng chút một. Mỗi lần nhích người là một lần cơn đau dội lên, như có lưỡi dao xoáy vào thịt. Nhưng anh không dừng. “Phải về… phải về…” Anh lẩm bẩm, như nói với chính mình. Đạn vẫn nổ xung quanh. Đất văng lên mặt, vào mắt. Anh không lau. Không còn sức để lau. Chỉ cúi đầu, tiếp tục bò. Một bóng người hiện ra phía trước—mờ mờ trong khói. “Có người bị thương!” – tiếng ai đó hét lên. Anh cố ngẩng đầu. Cổ họng khô khốc.
“Đừng… bỏ tôi lại…” Câu nói bật ra, yếu ớt nhưng rõ ràng. Hai người lính lao tới. Một người quỳ xuống, giữ lấy vai anh.
“Không ai bỏ cậu đâu!” Câu trả lời nhanh, dứt khoát. Họ luồn tay qua dưới lưng anh, kéo anh lên. Cơn đau khiến anh tối sầm mắt trong giây lát. Nhưng anh không kêu. Chỉ nghiến răng, nắm chặt lấy áo người phía trước. Họ kéo anh đi, vừa kéo vừa cúi thấp người tránh đạn. Mỗi bước là một lần nguy hiểm, nhưng không ai buông tay. “Cố lên… sắp tới rồi…” Anh không biết “tới” là đâu. Chỉ biết rằng, mình đang được giữ lại. Không bị bỏ lại phía sau. Khi đến được nơi an toàn hơn, anh được đặt xuống. Mọi thứ xung quanh quay cuồng. Tiếng súng dần xa. Tiếng người nói cũng xa dần. Trước khi chìm vào cơn mê, anh vẫn cảm nhận được một bàn tay đang nắm chặt tay mình. Không phải để kéo đi. Mà để giữ lại. Giữa chiến tranh, có những điều không thể hứa trước. Nhưng có một điều gần như chắc chắn—
đồng đội sẽ không bỏ nhau.



