Cựu chiến binh

Đoàn xã Rạng Đông

Ngọn đèn trong hầm

Ninh Bình22/04/2026Đoàn xã Rạng Đông (Đoàn xã Rạng Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống rất nhanh.

Trên bầu trời, tiếng máy bay gầm rú xé toạc màn đêm. Dưới lòng đất, trong một căn hầm nhỏ, ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu lay lắt như muốn tắt.

Anh Lâm ngồi tựa vào vách đất, tay giữ chặt khẩu súng. Bên cạnh anh là một cuốn sổ nhỏ đã sờn mép. Mỗi lần yên tiếng bom, anh lại mở ra, viết vội vài dòng.

“Ngày thứ 47. Đêm nay lại bom. Nhưng đơn vị vẫn giữ được chốt.”

Bỗng một tiếng nổ lớn vang lên. Đất rung chuyển. Ngọn đèn chao đảo, suýt tắt. Anh đưa tay che lại, như thể đang bảo vệ một điều gì đó quý giá hơn cả chính mình.

Ở góc hầm, một cậu tân binh còn rất trẻ co ro. Mắt cậu nhìn ánh đèn, không rời.

– Anh… nếu đèn tắt thì sao?

Lâm cười nhẹ, giọng trầm nhưng chắc:

– Thì mình thắp lại.

Câu trả lời đơn giản, nhưng khiến cậu lính trẻ im lặng.

Một lúc sau, tiếng bom thưa dần. Không gian trở lại yên tĩnh đến lạ. Chỉ còn tiếng thở và ánh đèn nhỏ vẫn cháy.

Lâm mở cuốn sổ, viết tiếp:

“Chúng tôi vẫn ở đây. Đèn vẫn sáng.”

Anh dừng bút, nhìn quanh căn hầm. Những khuôn mặt mệt mỏi, nhưng không ai rời vị trí. Ngoài kia là chiến tranh. Nhưng trong này, ánh đèn nhỏ bé kia vẫn giữ lại một điều gì đó rất lớn—niềm tin.

Sáng hôm sau, khi đơn vị rời hầm, ngọn đèn đã tắt từ lúc nào. Nhưng không ai để ý.

Vì trong mỗi người, đã có một ngọn đèn khác được thắp lên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn