Đoàn xã Rạng Đông (1)
Người mẹ nơi cuối làng
Chiều nào bà cũng ra ngõ.
Con đường đất dẫn vào làng vẫn như xưa, nhưng người qua lại thưa dần. Bà đứng đó, tay lần chiếc khăn cũ, mắt nhìn xa xăm.
Người ta bảo: “Chắc thằng Tâm chưa về đâu.”
Bà chỉ cười: “Ừ, nó bận.”
Trong nhà, chiếc hòm gỗ nhỏ cất những lá thư đã úa màu. Lá cuối cùng cách đây đã lâu. Chỉ vỏn vẹn vài dòng: “Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo.”
Đêm đến, bà thắp một ngọn đèn dầu, đặt trước cửa.
– Để nó về còn thấy đường.
Không ai nói với bà điều gì.
Và bà cũng không hỏi.
Chỉ có ngọn đèn vẫn sáng, suốt bao mùa gió.



