Đoàn xã Rạng Đông (2)
Chiếc bi đông nước
Đơn vị hành quân giữa trưa nắng gắt.
Nước đã cạn gần hết. Mỗi người chỉ còn vài ngụm cuối cùng. Anh Hùng lắc nhẹ chiếc bi đông—tiếng nước sóng sánh nghe rõ mồn một.
Phía sau, cậu lính trẻ thở gấp. Môi khô nứt.
Hùng không nói gì, chỉ đưa bi đông sang:
– Uống đi.
Cậu lắc đầu:
– Anh uống đi, em chịu được.
Hùng cười:
– Lệnh đấy.
Cậu nhận, uống một ngụm nhỏ rồi trả lại. Nhưng Hùng biết, cậu vẫn khát.
Đến chiều, khi đơn vị dừng chân, chiếc bi đông đã trống rỗng. Nhưng không ai còn để ý đến nó nữa.
Vì giữa cái khắc nghiệt ấy, thứ được giữ lại không phải là nước.
Mà là tình người.



