Đoàn xã Tân Phú - Câu chuyện thời hoa lửa Cựu chiến Binh TRẦN HỒNG NHIỄM (1)
NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA CỰU CHIẾN BINH TRẦN HỒNG NHIỄM - NHỮNG NĂM THÁNG CHÁY LỬA
Ở vùng quê yên bình của ấp bàu Chim, nhắc đến bác Nhiễm – nguyên Trưởng ấp Bàu Chim – người dân nào cũng dành một sự kính trọng xen lẫn thân thương. Không phải vì bác giữ chức vụ lớn, cũng không phải vì bác từng có những phát ngôn khoa trương. Người ta quý bác bởi sự tận tụy, giản dị và cái tâm trong sáng dành cho cộng đồng suốt bao năm bác còn công tác lẫn khi đã nghỉ hưu. Cuộc đời làm dân vận của bác là những câu chuyện rất đời thường, nhưng lại chất chứa tình người sâu nặng – những câu chuyện “thời hòa lửa” của một người cán bộ không ngại khó, ngại khổ, luôn đặt lợi ích của dân lên hàng đầu.
1. Một đời gắn bó với ấp – gắn bó với dân
Bác Nhiễm được bà con ấp Bàu Chim tín nhiệm bầu làm Trưởng ấp từ khi tuổi đời còn chưa nhiều. Những ngày đầu nhận nhiệm vụ, mọi thứ gần như bắt đầu từ con số không: đường làng còn lầy lội, nhà dân còn thưa thớt, chuyện tranh chấp, mâu thuẫn nhỏ trong xóm vẫn thường xảy ra. Bác hay cười hiền mà nói: “Cán bộ ấp là lo cái chuyện không tên, nhưng toàn là chuyện quan trọng của dân”.
Không quản đêm hôm, hễ nhà nào có chuyện cần hỗ trợ, bác lại có mặt. Có khi là hòa giải vợ chồng bất hòa, có khi là chuyện đất đai anh em trong nhà không thống nhất. Bác không dùng lý lẽ cứng nhắc hay mệnh lệnh để giải quyết, mà bằng sự chân thành, lắng nghe và thấu hiểu. Ai cũng nói, bác có cái tài “nói chuyện tới đâu, giận tan tới đó”.
Trên cương vị Trưởng ấp, bác luôn tâm niệm: “Ấp mạnh là nhờ dân đồng lòng, chứ không phải nhờ trưởng ấp giỏi.” Vì vậy, mọi việc bác làm đều dựa trên sự bàn bạc, thống nhất rộng rãi. Điều gì có lợi cho dân, bác quyết tâm tranh thủ và vận động bằng được. Điều gì chưa phù hợp, bác kiên trì phân tích, thuyết phục nhưng không áp đặt.
2. Nhiệt huyết không chỉ nằm trong nhiệm kỳ
Khi nghỉ hưu, tưởng rằng bác sẽ dành thời gian cho gia đình, cho vườn tược, nhưng bác Nhiễm lại trở thành điểm tựa quen thuộc mỗi khi ấp có việc chung. Mọi người hay đùa: “Bác nghỉ hưu chứ bác đâu có nghỉ lo cho dân”.
Bất cứ phong trào hay hoạt động nào của địa phương, bác đều có mặt: từ vận động bà con chỉnh trang đường làng, đến hỗ trợ chính quyền tuyên truyền chủ trương mới của Nhà nước. Bác bảo, mình tuy lớn tuổi, nhưng còn sức thì còn cống hiến; càng sống lâu càng hiểu giá trị của sự đoàn kết cộng đồng.
Những lúc trời nắng chang chang hay mưa dầm gió bấc, bác vẫn cùng anh em trong ấp xuống đường làm vệ sinh, phát quang bụi rậm, xử lý các đoạn đường nguy hiểm để bảo đảm an toàn cho người dân. Có lần, khi xã triển khai phun thuốc diệt cỏ hai bên đường giao thông nông thôn, bác xung phong phụ trách, mặc áo bảo hộ, đội nón bảo hiểm và cùng các chú trong tổ dân phòng kéo máy bơm, phun thuốc suốt buổi. Hình ảnh ấy rất đỗi quen thuộc:
một người đàn ông đã về hưu nhưng dáng đứng vẫn cứng cáp, bàn tay vẫn chắc khỏe, ánh mắt vẫn đầy trách nhiệm.
Nhìn bác, ai cũng cảm nhận được: tinh thần cống hiến không có tuổi.
3. Tấm gương sáng trong công tác dân vận khéo
Trong các hội nghị sơ kết, tổng kết công tác xây dựng Đảng qua từng giai đoạn, bác Nhiễm luôn được mời lên sân khấu để tuyên dương, biểu dương là một trong những điển hình “Dân vận khéo”. Không phải vì bác nói hay, mà vì bác làm thật.
Những năm xã triển khai Chỉ thị 05, học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh, bác là người tiên phong tham gia học tập chuyên đề. Không chỉ hiểu, bác còn vận dụng vào từng việc nhỏ: cách bác ứng xử với dân, cách bác làm việc với anh em trong tổ, cách bác nhắc nhở con cháu giữ nết nhà, nết xóm.
Mặc dù đã rời nhiệm vụ, bác vẫn được biểu dương nhờ đóng góp tích cực trong phong trào xây dựng đời sống văn hóa, hỗ trợ các hộ khó khăn và đóng góp vào công tác xây dựng nông thôn mới. Bác đứng khiêm tốn bên cạnh các chiến sĩ và cán bộ trẻ, ánh mắt hiền mà đầy tự hào – không phải tự hào về bản thân, mà tự hào vì tập thể địa phương ngày một phát triển.
4. Một trái tim ấm luôn hướng về người nghèo
Không chỉ làm tốt công tác dân vận, bác Nhiễm còn là người giữ vai trò then chốt trong việc xây dựng tinh thần “tương thân tương ái” trong ấp. Những năm khó khăn, bác cùng các đoàn thể đến từng nhà vận động gạo, vận động áo quần cho hộ nghèo. Nhà nào bệnh hoạn, bác dẫn đoàn đến thăm hỏi, họp bàn xem giúp được gì trước – từ chút tiền hỗ trợ đến việc đi lại chăm sóc.
Trong nhiều lần trao quà cho các gia đình chính sách hoặc người có công, bác luôn nói những lời giản dị nhưng đầy cảm động:
“Hôm nay chúng con đến là để tri ân, để nhớ về người đã hy sinh. Mình sống yên ổn hôm nay là nhờ các bác đi trước.”
Chẳng ai bảo mà bác làm, chẳng ai yêu cầu mà bác vẫn đến. Với bác, san sẻ là cách giữ gìn đạo lý.
5. Một nhân cách đẹp, để lại dấu ấn dài lâu
Có lẽ điều quý nhất ở bác Nhiễm chính là sự chân thành. Bác không làm điều gì để ghi danh, để được nêu gương, mà vì bác thật sự thấy đó là điều mình nên làm. Bác thường nói:
“Làm cán bộ thì phải chịu trách nhiệm với dân. Dù về hưu rồi, trách nhiệm đó vẫn còn trong lòng.”
Bà con thương bác không chỉ vì bác là Trưởng ấp từng gắn bó với họ suốt nhiều năm, mà vì bác là người nghĩa tình, nghĩ trước nghĩ sau, luôn sống tình nghĩa với bà con láng giềng.
Giờ đây, mỗi sinh hoạt chi bộ, mỗi lần họp dân, mỗi cuộc vận động ở ấp, luôn có dáng bác Nhiễm ngồi ngay hàng đầu – tóc đã bạc, nhưng tấm lòng thì chưa bao giờ cũ. Bác như cây cổ thụ giữa xóm: không ồn ào phô trương, nhưng vững vàng, tròn nghĩa trọn tình.
LỜI KẾT
Câu chuyện về bác Nhiễm là câu chuyện bình dị mà đẹp – đẹp ở sự tận tụy không ngơi nghỉ, đẹp ở tinh thần trách nhiệm không tính toán, đẹp ở tình yêu thương cộng đồng chân thật.
Trong thời đại mới, khi nhiều thứ thay đổi từng ngày, những người như bác vẫn âm thầm gìn giữ giá trị cốt lõi của một cán bộ cơ sở:
gần dân, hiểu dân, lo cho dân và sống vì dân.
Những “câu chuyện thời hòa lửa” ấy sẽ còn được kể lại như một tấm gương sáng để các thế hệ tiếp nối noi theo – giản dị mà bền bỉ, nhỏ bé mà lớn lao, đời thường mà thật đáng trân trọng.



