Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

đoàn xã Trung Hội (18)

PHAN ĐÌNH GIÓT – LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI "Nếu còn một hơi thở, tôi vẫn phải mở đường cho đồng đội!"

Thái Nguyên18/07/2026Đoàn xã Trung Hội (Đoàn xã Trung Hội)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày cuối tháng Ba năm 1954, cả thung lũng Điện Biên Phủ rung chuyển bởi tiếng đại bác. Từ những sườn núi cao bao quanh lòng chảo, pháo binh của quân ta ngày đêm dội lửa xuống các cứ điểm của quân Pháp. Khói súng phủ kín bầu trời, đất đá bị cày xới thành từng hố sâu. Cuộc quyết chiến chiến lược đã bắt đầu, và mỗi người lính đều hiểu rằng thắng lợi hay thất bại của dân tộc sẽ được quyết định trên mảnh đất này.

Trong đội hình của Đại đoàn 312 có một chiến sĩ trẻ với khuôn mặt rắn rỏi, nước da sạm nắng và đôi mắt luôn ánh lên vẻ cương nghị. Anh là Phan Đình Giót, người con của quê hương Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của anh gắn với những cánh đồng đầy nắng gió miền Trung. Từ nhỏ, Giót đã quen với cuộc sống cơ cực, quanh năm lam lũ nhưng vẫn không đủ ăn. Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, chàng thanh niên ấy đã tình nguyện nhập ngũ với một suy nghĩ rất giản dị: nếu ai cũng sợ gian khổ thì quê hương sẽ mãi không có ngày hòa bình.

Những năm tháng trong quân ngũ đã rèn luyện Phan Đình Giót trở thành một người lính gan dạ và giàu trách nhiệm. Đồng đội nhớ đến anh bởi tính tình hiền lành, ít nói nhưng luôn xung phong nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất. Dù hành quân xuyên rừng, vượt suối hay chiến đấu giữa mưa bom bão đạn, anh chưa bao giờ than phiền. Có phần lương thực ít ỏi, anh sẵn sàng nhường cho đồng đội yếu hơn; có việc nặng nhọc, anh luôn là người bước lên đầu tiên. Chính vì thế, mọi người đều dành cho anh sự tin yêu và kính trọng.

Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, đơn vị của Phan Đình Giót nhận nhiệm vụ tiến công cứ điểm Him Lam – cánh cửa thép bảo vệ tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Đây là một trong những vị trí phòng ngự kiên cố nhất của quân Pháp với nhiều lớp hàng rào dây thép gai, bãi mìn và hỏa điểm bố trí dày đặc. Chúng tin rằng không một lực lượng nào có thể xuyên thủng hệ thống phòng ngự ấy.

Đúng 17 giờ, pháo binh của ta đồng loạt khai hỏa. Tiếng nổ vang dội khắp núi rừng Tây Bắc. Sau gần một giờ bắn phá, bộ binh bắt đầu xung phong. Các chiến sĩ nhanh chóng vượt qua chiến hào, lao về phía cứ điểm trong tiếng hò xung trận. Thế nhưng, khi đội hình vừa tiến gần đến hàng rào cuối cùng, từ một lô cốt kiên cố trên sườn đồi, khẩu súng máy của địch bất ngờ nhả đạn liên hồi.

Những vệt lửa đỏ quét ngang mặt đất.

Đất đá bắn tung lên từng mảng.

Nhiều chiến sĩ phải nằm ép xuống vì không thể tiến thêm.

Khẩu súng máy ấy như một bức tường lửa chặn đứng mũi tiến công. Mỗi lần đồng đội ngóc đầu lên là từng loạt đạn lại xé gió lao tới. Nếu hỏa điểm này không bị tiêu diệt, cuộc tấn công sẽ gặp vô vàn khó khăn, thậm chí có thể thất bại.

Phan Đình Giót ôm khẩu súng lao lên phía trước. Anh tìm cách tiếp cận lô cốt từ bên sườn, vừa di chuyển vừa bắn yểm trợ cho đồng đội. Một viên đạn của địch găm vào vai, máu thấm đỏ áo, nhưng anh vẫn tiếp tục bò lên. Đến gần hơn, anh ném lựu đạn về phía hỏa điểm. Một tiếng nổ vang lên, khói bụi mù mịt. Ai cũng tưởng khẩu súng máy đã bị phá hủy.

Nhưng chỉ vài giây sau, tiếng súng lại vang lên dữ dội hơn trước.

Những viên đạn tiếp tục quét xuống đội hình xung kích.

Phan Đình Giót hiểu rằng lô cốt vẫn còn hoạt động. Anh cắn chặt môi, cố lê người tiến thêm. Một viên đạn nữa bắn trúng đùi khiến việc di chuyển trở nên vô cùng khó khăn. Dù vậy, người chiến sĩ trẻ vẫn không chịu lùi lại. Trong đầu anh lúc ấy chỉ có một ý nghĩ duy nhất: phải tiêu diệt bằng được hỏa điểm này để đồng đội có thể tiến lên.

Khoảng cách giữa anh và lô cốt chỉ còn vài mét.

Qua làn khói mỏng, Phan Đình Giót nhìn rõ nòng súng máy đang thò ra khỏi lỗ châu mai, liên tục phụt lửa. Mỗi loạt đạn bắn ra đều mang theo hiểm nguy cho biết bao đồng đội phía sau. Anh cố tìm cách ném thêm một quả lựu đạn nhưng khoảng cách quá gần, thời gian không còn nhiều. Nếu chần chừ thêm, cuộc tiến công sẽ tiếp tục bị ghìm chặt.

Trong khoảnh khắc ấy, người chiến sĩ Hà Tĩnh đưa ra một quyết định mà không ai có thể ngờ tới.

Anh dồn hết sức lực còn lại, bật người lao thẳng về phía lô cốt.

Bằng cả thân mình, Phan Đình Giót áp chặt vào lỗ châu mai đang nhả đạn.

Khẩu súng máy bỗng im bặt.

Những viên đạn không còn bắn ra được nữa.

Tiếng hô "Xung phong!" lập tức vang lên khắp trận địa. Nắm lấy thời cơ quý giá ấy, các chiến sĩ đồng loạt vượt qua hàng rào, tràn vào cứ điểm Him Lam. Chỉ sau một thời gian ngắn chiến đấu quyết liệt, lá cờ "Quyết chiến quyết thắng" đã tung bay trên đỉnh cứ điểm. Cánh cửa thép đầu tiên của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ đã bị đập tan.

Khi trận đánh kết thúc, đồng đội lặng lẽ đưa thi thể Phan Đình Giót ra khỏi chiến trường. Anh đã ra đi ở tuổi ba mươi hai, nhưng chính sự hy sinh ấy đã mở đường cho đồng đội giành thắng lợi. Nhiều người lính sau này kể lại rằng, trong suốt cuộc đời cầm súng, họ chưa bao giờ quên hình ảnh người đồng đội lao mình vào lỗ châu mai giữa làn đạn như một mũi tên không thể ngăn cản.

Chiến thắng Him Lam mở đầu cho chuỗi thắng lợi vang dội của quân ta tại Điện Biên Phủ. Gần hai tháng sau, ngày 7 tháng 5 năm 1954, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc hầm chỉ huy của tướng De Castries, khép lại thắng lợi "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu". Trong chiến công vĩ đại ấy có sự đóng góp bằng máu và cả cuộc đời của biết bao người lính, trong đó có Phan Đình Giót.

Ngày nay, giữa vùng đất Điện Biên xanh ngát, những chiến hào năm xưa đã trở thành di tích lịch sử. Khách tham quan vẫn dừng chân trước tượng đài và những tấm bia ghi tên các anh hùng liệt sĩ để tưởng nhớ những người đã ngã xuống vì độc lập của dân tộc. Mỗi khi nhắc đến Phan Đình Giót, người ta không chỉ nhớ đến hành động lấy thân mình lấp lỗ châu mai, mà còn nhớ đến một người nông dân bình dị đã sống trọn vẹn với lời thề của người lính. Anh ra đi trong khoảnh khắc ngắn ngủi của trận đánh, nhưng tinh thần quả cảm ấy đã trở thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam, nhắc nhở bao thế hệ rằng có những con người sẵn sàng hiến dâng cả cuộc đời để đổi lấy bình yên cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn