Đoàn xã Xuân Trường
Dòng Sông Không Quên
Dòng sông Hồng mùa chiến tranh đỏ nặng phù sa, lặng lẽ chảy giữa những tháng ngày đất nước oằn mình trong bom đạn. Lan, cô gái mới đôi mươi, ngày ngày chèo đò đưa bộ đội vượt sông vào chiến trường.
Mỗi chuyến đi trong đêm là một lần đối mặt với hiểm nguy. Tiếng mái chèo khua nhẹ trong làn nước đen đặc, hòa cùng tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Lan thuộc từng con nước, từng bãi bồi, như thể dòng sông là máu thịt của mình.
Một đêm, pháo sáng bùng lên xé toạc màn đêm. Địch phát hiện con đò nhỏ. Đạn trút xuống mặt sông, nước tung trắng xóa. Một mảnh đạn găm vào vai, máu thấm đỏ áo, nhưng Lan vẫn nghiến răng chèo. Cô hiểu trên thuyền là cả một tiểu đội cần sang bờ để tiếp viện.
Khi con đò cập bến an toàn, những người lính vừa kịp bước lên bờ thì Lan gục xuống. Đôi tay cô vẫn nắm chặt mái chèo, như chưa từng buông bỏ nhiệm vụ.
Dòng sông vẫn chảy, mang theo hình bóng người con gái anh hùng vào ký ức bất tử.



