ĐOÀN XE GIỮA LƯỠI LỬA TRƯỜNG SƠN
Trên tuyến đường Trường Sơn, mỗi chuyến xe vận tải không chỉ đối mặt với địa hình hiểm trở mà còn phải vượt qua những đợt tấn công bất ngờ từ máy bay và pháo kích. Người lái xe vì thế luôn ở trong trạng thái sẵn sàng, bởi chỉ một khoảnh khắc chậm trễ cũng có thể trở thành nguy hiểm.
Một đêm không trăng, Nguyễn Văn Lâm cùng đoàn xe nhận lệnh xuất phát. Hàng hóa lần này là nhu yếu phẩm và đạn dược cần chuyển gấp cho đơn vị phía trước. Đoàn xe nối dài trong bóng tối, chỉ dựa vào kinh nghiệm và tín hiệu dẫn đường.
Khi đi qua một đoạn đèo hẹp, bất ngờ tiếng động cơ máy bay vang lên từ phía xa. Không gian lập tức trở nên căng thẳng. Lệnh tạm dừng được truyền nhanh, các xe nhanh chóng tắt đèn, tìm vị trí ẩn nấp ven rừng.
Không lâu sau, loạt bom bắt đầu trút xuống khu vực gần đó. Đất đá rung chuyển, cây cối đổ gãy, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn. Một số xe bị ảnh hưởng bởi sóng xung kích, nhưng may mắn không trúng trực tiếp.
Trong khoảnh khắc nguy hiểm ấy, Nguyễn Văn Lâm vẫn giữ bình tĩnh, phối hợp với các đồng đội nhanh chóng kiểm tra từng xe. Có xe bị hư hỏng nhẹ, có xe phải điều chỉnh lại lộ trình, nhưng đoàn xe không được phép dừng lại quá lâu.
Sau khi đợt tấn công tạm lắng, cả đoàn tiếp tục hành trình trong điều kiện khó khăn hơn. Đường bị sạt lở một phần, khiến việc di chuyển chậm lại, nhưng không ai rời vị trí lái.
Có những đoạn, xe phải men theo vách núi rất hẹp, một bên là vực sâu, một bên là rừng rậm. Trong điều kiện như vậy, sự tập trung của người lái xe trở thành yếu tố quyết định an toàn cho cả đoàn.
Khi đoàn xe cuối cùng cũng vượt qua được khu vực nguy hiểm, tất cả mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Không ai nói nhiều, chỉ có những cái gật đầu nhanh giữa những người đồng đội đã cùng nhau vượt qua ranh giới sinh tử.
Nguyễn Văn Lâm hiểu rằng, mỗi chuyến xe như thế này không chỉ là hành trình vận chuyển, mà còn là cuộc chiến thầm lặng giữa con người và chiến tranh.



