Đoàn xe không kính qua đèo hiểm trở
Mỗi lần nhớ lại đoàn xe không kính qua đèo hiểm trở, tôi - Trần Minh Thảo, lại nghe như có tiếng còi tàu văng vẳng bên tai, tiếng bom đạn gầm rú xé toạc màn đêm đại ngàn. Những ngày tháng gian khổ ấy, khi cái chết và sự sống chỉ cách nhau một gang tấc, lòng yêu nước và tình đồng đội chính là thứ ánh sáng duy nhất dẫn đường cho chúng tôi bước qua muôn trùng bão lửa để hướng về ngày độc lập. Bên cạnh những giây phút chiến đấu căng thẳng, chúng tôi vẫn dành cho nhau những khoảng lặng yên bình đến l
Mỗi lần nhớ lại đoàn xe không kính qua đèo hiểm trở, tôi - Trần Minh Thảo, lại nghe như có tiếng còi tàu
văng vẳng bên tai, tiếng bom đạn gầm rú xé toạc màn đêm đại ngàn. Những ngày tháng gian khổ ấy, khi cái
chết và sự sống chỉ cách nhau một gang tấc, lòng yêu nước và tình đồng đội chính là thứ ánh sáng duy nhất dẫn
đường cho chúng tôi bước qua muôn trùng bão lửa để hướng về ngày độc lập.
Bên cạnh những giây phút chiến đấu căng thẳng, chúng tôi vẫn dành cho nhau những khoảng lặng yên bình
đến lạ kỳ. Tiếng đàn guitar tự chế từ thùng hòm đạn vang lên rộn rã trong hầm sâu, tiếng tạch tè Morse giữ
mạch máu thông tin thông suốt, hay những bức thư tình viết vội dưới ánh đèn pin. Đoàn xe không kính qua đèo
hiểm trở chính là minh chứng cho một tâm hồn lính trẻ trung, lạc quan, dù trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất vẫn
tìm thấy nét lãng mạn của cuộc đời.
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, những vết sẹo trên da thịt tôi mỗi khi trái gió trở trời lại nhói đau,
nhưng ký ức về đoàn xe không kính qua đèo hiểm trở thì vẫn vẹn nguyên, sáng lấp lánh như những ngôi sao
đêm trên đỉnh Trường Sơn. Tôi viết lại những dòng này không chỉ để hoài niệm, mà còn để nhắc nhở thế hệ mai
sau về một thời hoa lửa kiêu hùng, một thời mà chúng tôi đã sống và yêu bằng cả trái tim rực cháy.



