ĐOÀN XE XUYÊN RỪNG VÀ NHỮNG KHOẢNG TRỐNG KHÔNG THỂ GHI LẠI
Đoàn vận tải di chuyển trong Trường Sơn vào thời điểm đó phải đi trong điều kiện gần như không ánh sáng. Những con đường tạm vừa được mở không ổn định, liên tục thay đổi theo địa hình và thời tiết.
Lợi là người phụ trách dẫn đoàn xe phía sau. Anh không chỉ phải giữ khoảng cách giữa các xe mà còn phải liên tục đánh giá độ an toàn của từng đoạn đường mới mở.
Khi đoàn xe đi qua khu vực vừa bị sạt lở, mặt đường vẫn còn yếu. Một số xe phải di chuyển rất chậm để tránh gây rung lắc quá mức.
Đột ngột, một phần nền đất phía sườn thấp có dấu hiệu trượt. Lợi lập tức ra hiệu dừng toàn bộ đoàn xe phía sau.
“Giữ nguyên vị trí, không tiến thêm,” anh truyền lệnh ngắn gọn.
Không gian rừng lúc đó chỉ còn tiếng động cơ nổ nhỏ và tiếng đất đá dịch chuyển chậm. Mọi người chờ đợi trong căng thẳng.
Sau một khoảng thời gian, khu vực ổn định lại. Đoàn xe tiếp tục di chuyển từng chiếc một, đảm bảo không tạo áp lực lớn lên mặt đường.
Khi xe cuối cùng vượt qua khu vực nguy hiểm, trời đã gần sáng. Không ai có thể xác định chính xác toàn bộ thiệt hại hay rủi ro đã tránh được, nhưng đoàn xe vẫn tiếp tục hành trình.
Lợi nhìn lại con đường phía sau. Trong chiến tranh, có những đoạn đường không bao giờ được ghi lại trên bản đồ, nhưng vẫn quyết định sự sống còn của cả một tuyến vận chuyển.



