Đoạn xích xe tải và nghĩa tình người thợ rừng
Đoạn xích xe tải và nghĩa tình người thợ rừng
Chiếc xe tải chở nhu yếu phẩm của bác tài già tên Lộc bị đứt xích truyền động ngay giữa một con đèo heo hút ở vùng ngã ba biên giới. Trời thì tối, mưa rừng tầm tã đổ xuống làm đường sụt lún, xe lại đang chở đầy gạo và muối cho chiến trường. Nếu không đi trước khi trời sáng, máy bay trinh sát địch sẽ phát hiện và ném bom tiêu diệt.
Trong lúc ông Lộc đang bất lực ngồi nhìn bánh xe sa lầy, từ trong màn mưa, một toán người dân tộc Vân Kiều đi nương về ngang qua. Biết xe của bộ đội cụ Hồ gặp nạn, già làng lập tức hô hào thanh niên trong bản quay về.
Chỉ một tiếng sau, họ mang theo những thanh tre già, những bó dây rừng dẻo dai và cả những khúc gỗ lớn. Đàn ông thì dùng đòn bẩy nâng gầm xe, phụ nữ và người già thì bện dây rừng vào bánh xe thay cho xích sắt chống trơn trượt. Họ làm việc trong màn mưa rét mướt, không một lời than vãn.
Đến 3 giờ sáng, chiếc xe tải dũng mãnh bò lên khỏi hố lầy. Ông Lộc cảm động ứa nước mắt, rút mấy bánh pháo binh và túi muối ra biếu bản làng nhưng già làng gạt đi, cười lộ hàm răng nhuộm đen: "Bộ đội giữ đất cho dân bản, dân bản giúp bộ đội cái xe chạy thôi. Không lấy quà đâu, đi nhanh cho kịp giờ!" Chiếc xe nổ máy đi xa, ông Lộc nhìn qua gương chiếu hậu vẫn thấy những bó đuốc của dân bản soi sáng một góc rừng.



