Doanh nhân sâu nặng nghĩa tình-Nguyễn Duy Nở.
Lê Thị Quỳnh Anh
Tháng 2-1972, Nguyễn Duy Nở rời quê hương Hoằng Đại, Hoằng Hóa, Thanh Hóa lên đường nhập ngũ cùng 5 anh em trong xóm. Chẳng ngờ 4 người bạn chiến đấu tại Quảng Trị đều hy sinh năm 1972. Còn anh được bổ sung vào Đại đội 5, Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 537 làm nhiệm vụ thi công, vận hành đường ống xăng dầu Trường Sơn. Dù còn sống trở về nhưng trên cơ thể anh mang nhiều di chứng chiến tranh...
Cuối mùa khô năm 1972, đang cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ kiểm tra đường ống dẫn xăng và các trạm bơm dọc tuyến thì bất ngờ Nguyễn Duy Nở nghe tiếng máy bay trinh sát của địch. Rồi tiếng trạm trưởng vang lên: “Bom B-52, nằm xuống!”. Ngay sau đó, hàng loạt bom trút xuống rung chuyển núi rừng, cây cối, đất đá bay rào rào. Cả trạm bơm rung chuyển, lửa bùng lên dữ dội, khói đen bao trùm. Đường ống bị trúng bom, mặc dù van an toàn đã khóa nhưng do áp suất quá lớn đã gây ra những vụ nổ liên tiếp, xé toang từng đoạn ống, tạo nên những đám cháy dữ dội. Anh và hai đồng đội bị thương, một người hy sinh. Điều trị vết thương ổn định, anh tiếp tục phục vụ đến Đại thắng mùa Xuân 1975. Sau ngày giải phóng miền Nam, do điều kiện sức khỏe và hoàn cảnh gia đình nên năm 1977, anh được đơn vị cho chuyển ngành về công tác tại Công ty thi công cơ giới thuộc Bộ Xây dựng với thương tật 29% và nhiễm chất độc da cam/dioxin. Thế nhưng cũng chỉ được một thời gian, anh về nghỉ theo Quyết định số 176-HĐBT năm 1989 về việc sắp xếp lại lao động trong các đơn vị kinh tế quốc doanh do Hội đồng Bộ trưởng (nay là Chính phủ) ban hành.



