Dốc Giang Mỗ hôm nay
Nếu mùa đông năm 1951, dốc Giang Mỗ là một địa danh gắn với chiến sự khốc liệt của Chiến dịch Hòa Bình, thì hôm nay, nơi ấy đã mang một diện mạo hoàn toàn khác.
Nếu mùa đông năm 1951, dốc Giang Mỗ là một địa danh gắn với chiến sự khốc liệt của Chiến dịch Hòa Bình, thì hôm nay, nơi ấy đã mang một diện mạo hoàn toàn khác.
Dốc Giang Mỗ thuộc khu vực Bình Thanh, Cao Phong, Hòa Bình, nơi gắn với chiến công của Cù Chính Lan trong trận ngày 13 tháng 12 năm 1951. Tư liệu của Bảo tàng Lịch sử Quốc gia ghi nhận tại đây có tượng đài tưởng niệm người anh hùng.
Đứng trên con dốc hôm nay, thật khó hình dung nơi đây từng là một điểm nóng của chiến trường.
Núi rừng vẫn xanh.
Những mái nhà sàn của đồng bào Mường thấp thoáng giữa thung lũng.
Con đường đi qua bản làng giờ mang dáng vẻ bình yên của cuộc sống thường ngày. Khu vực Giang Mỗ hiện cũng được biết đến với bản sắc văn hóa Mường và hoạt động du lịch cộng đồng; xóm Mỗ ngày nay vẫn lưu giữ nhiều nhà sàn truyền thống.
Một buổi sáng, có người đứng trên dốc nhìn xuống thung lũng.
Trước mắt không còn cảnh đoàn quân hành quân trong khói lửa.
Thay vào đó là ruộng đồng, cây cối và những ngôi nhà bình yên.
Người ấy chợt nghĩ:
Giang Mỗ đã thay đổi rất nhiều.
Nhưng có một điều không thay đổi.
Đó là ký ức.
Tượng đài Cù Chính Lan vẫn đứng trên dốc như một lời nhắc về mùa đông năm 1951. Chiến công của ông tại đây đã trở thành một trong những câu chuyện tiêu biểu của Chiến dịch Hòa Bình và sau đó lan rộng trong toàn quân như một tấm gương để học tập.
Một em nhỏ đi cùng người thân hỏi:
— Ngày trước ở đây có chuyện gì vậy?
Người lớn nhìn lên tượng đài rồi kể:
— Ngày trước, nơi đây từng là chiến trường. Có một người lính trẻ tên là Cù Chính Lan đã chiến đấu và hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Đứa trẻ nhìn lên bức tượng thật lâu.
Có lẽ em chưa thể hiểu hết chiến tranh.
Nhưng em có thể hiểu điều đơn giản nhất: hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có.
Đó là kết quả của những năm tháng mà nhiều người đã hy sinh tuổi trẻ của mình.
Và dốc Giang Mỗ hôm nay đẹp chính bởi nó không còn là nơi của tiếng súng.
Trẻ em có thể đi lại trên những con đường bình yên.
Người dân có thể làm ăn, gìn giữ những ngôi nhà sàn và truyền lại văn hóa của quê hương.
Du khách có thể đến đây để ngắm núi rừng, tìm hiểu cuộc sống của người Mường và nghe kể chuyện lịch sử.
Có lẽ đó mới là sự đổi thay lớn nhất.
Ngày xưa, người lính chiến đấu để giữ từng con đường. Hôm nay, những con đường ấy đưa người dân đến trường, đến chợ, đến những mái nhà bình yên.
Dốc Giang Mỗ vẫn còn đó.
Núi Mỗ vẫn xanh.
Thung lũng vẫn yên bình.
Tượng đài vẫn đứng lặng giữa đất trời.
Và mỗi khi nhắc đến Cù Chính Lan, người hôm nay không chỉ nhớ một chiến công.
Người ta còn nhớ đến điều mà những người lính năm xưa mong muốn nhất:
Một ngày quê hương không còn chiến tranh, để những vùng đất từng in dấu khói lửa trở thành những miền quê thanh bình.
Dốc Giang Mỗ hôm nay chính là một hình ảnh như thế.
Chiến trường đã trở thành quê hương. Ký ức đã trở thành di sản. Và sự bình yên hôm nay trở thành lời nhắc nhở sâu sắc nhất đối với các thế hệ mai sau.



