Bài viết

Dọc Trường Sơn năm ấy (Nhật ký người lính vận tải – 1971). c1

Dọc Trường Sơn năm ấy (Nhật ký người lính vận tải – 1971)

Quảng Trị19/01/2026Nguyễn Quang Vũ (Đoàn cơ sở Trung đoàn 842)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhập ngũ đầu năm 1969, đến tháng 3 năm 1971 thì được biên chế vào Đoàn 559, làm nhiệm vụ vận tải trên tuyến Đường Trường Sơn – đường Hồ Chí Minh. Khi ấy tôi hai mươi hai tuổi, quê Quảng Bình. Trường Sơn với tôi không phải là một con đường, mà là cả một thế giới kéo dài từ Bắc vào Nam, nơi mỗi bước chân đều in dấu mồ hôi, máu và ý chí của biết bao con người.

Ngày 12 tháng 4 năm 1971, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ vận chuyển vũ khí và lương thực từ khu vực Binh trạm 14 vượt qua trọng điểm bom đánh phá ở Tây Trường Sơn, tiếp tế cho chiến trường B3 – Tây Nguyên. Chúng tôi hành quân ban đêm, nghỉ ban ngày. Mỗi người gùi trên lưng hơn ba mươi cân hàng, dây quai hằn sâu vào vai, bước chân lún trong bùn đỏ. Rừng Trường Sơn dày đặc, trời mưa triền miên, vắt bám kín ống quần, muỗi vo ve như một lớp màn vô hình.

Ban ngày, máy bay Mỹ trinh sát lượn trên đầu. Chỉ cần một vệt khói bếp lộ ra, bom sẽ trút xuống không thương tiếc. Có những hôm, chúng tôi phải ngâm mình dưới suối hàng giờ liền để tránh phát hiện. Tôi nhớ rõ ngày 19 tháng 4 năm 1971, khi cả tổ vừa vượt qua một con dốc dài thì loạt bom bất ngờ nổ phía trước. Đất đá tung lên, cây rừng gãy đổ. Khi khói tan, một đoạn đường vừa đi qua đã bị cày nát. Nếu chậm vài phút, có lẽ chúng tôi đã không còn ngồi đây để kể lại.

Đêm đến, Trường Sơn hiện ra với một gương mặt khác. Ánh đèn pin bịt kín bằng giấy đỏ, từng đoàn xe nối đuôi nhau bò chậm trên đường. Tiếng động cơ gầm khẽ, hòa với tiếng côn trùng rừng sâu. Có lúc, tôi đứng bên đường, nhìn dòng xe kéo dài hun hút, mà nghĩ: máu của miền Bắc đang chảy vào miền Nam bằng những con đường này.

Cuối tháng 5 năm 1971, đơn vị tôi gặp một trận bom rải thảm vào khu vực kho hàng. Nhiều đồng chí hy sinh. Chúng tôi vừa đào bới tìm hàng còn nguyên vẹn, vừa khẩn trương chuyển sang tuyến dự phòng. Không ai kêu ca. Người còn sống gùi thêm phần của người đã ngã xuống. Tôi vẫn nhớ hình ảnh một nữ thanh niên xung phong, người nhỏ thó, vai rướm máu vì quai gùi, nhưng vẫn cắn răng đi tiếp. Trường Sơn đã dạy chúng tôi cách vượt qua giới hạn của chính mình.

Đến tháng 10 năm 1971, sau nhiều chuyến đi liên tục, tôi theo đoàn hàng vào sâu chiến trường. Khi bàn giao xong từng thùng đạn, từng bao gạo, nhìn anh em đơn vị bạn xiết chặt tay mình, tôi mới thấm thía ý nghĩa của con đường này. Có thể chúng tôi không trực tiếp nổ súng ngoài mặt trận, nhưng mỗi bước chân trên Trường Sơn đều góp phần quyết định thắng bại.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi có dịp trở lại Trường Sơn. Con đường xưa nay đã thành quốc lộ, xe cộ ngược xuôi. Nhưng trong trí nhớ tôi, Trường Sơn vẫn là những đêm mưa rừng lạnh buốt, là ánh đèn đỏ leo lét, là những con người lặng lẽ gùi hàng đi trong bom đạn mà không một lời than thở.

Với tôi, Đường Trường Sơn không chỉ nối liền hai miền đất nước, mà còn nối liền ý chí của cả một dân tộc, nơi mỗi người lính vô danh đã góp một phần đời mình để làm nên ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn