Bài viết

ĐỌC VỀ ĐỒNG DƯƠNG, NGHE TIẾNG VỌNG TỪ MỘT THỜI HOA LỬA

Có những trang lịch sử tôi từng đọc qua như những dòng chữ nằm yên trên giấy. Nhưng cũng có những câu chuyện, càng đọc càng thấy trái tim mình rung động. Khi tìm hiểu về Chiến thắng Đồng Dương năm 1965, tôi nhận ra rằng đằng sau những con số, những sự kiện và những mốc thời gian là biết bao số phận, biết bao tuổi trẻ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập của dân tộc.

Đà Nẵng17/06/2026Nguyễn Ngọc Thùy Nhung (Đồng DƯơng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐỌC VỀ ĐỒNG DƯƠNG, NGHE TIẾNG VỌNG TỪ MỘT THỜI HOA LỬA

Có những trang lịch sử tôi từng đọc qua như những dòng chữ nằm yên trên giấy. Nhưng cũng có những câu chuyện, càng đọc càng thấy trái tim mình rung động. Khi tìm hiểu về Chiến thắng Đồng Dương năm 1965, tôi nhận ra rằng đằng sau những con số, những sự kiện và những mốc thời gian là biết bao số phận, biết bao tuổi trẻ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập của dân tộc.

Là một người trẻ sinh ra trong hòa bình, tôi chưa từng nghe tiếng bom rơi hay chứng kiến cảnh chia ly vì chiến tranh. Những gì tôi biết về chiến tranh chủ yếu qua sách vở, phim ảnh và lời kể của những người đi trước. Thế nhưng, khi đọc về Đồng Dương, tôi cảm thấy như mình đang được bước vào một phần ký ức của quê hương, nơi từng tấc đất đều mang dấu ấn của một thời hoa lửa đầy anh hùng.

Năm 1965, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt. Trước sức mạnh quân sự hiện đại của kẻ thù, quân và dân ta vẫn kiên cường chiến đấu với một niềm tin mãnh liệt vào thắng lợi cuối cùng. Trên chiến trường Quảng Nam, Chiến thắng Đồng Dương đã trở thành một dấu son chói lọi, góp phần làm thất bại âm mưu của địch và khẳng định ý chí quật cường của quân dân ta.

Khi đọc những tư liệu về trận đánh, điều khiến tôi ấn tượng nhất không phải là số lượng quân địch bị tiêu diệt hay những chiến thuật quân sự tài tình, mà là tinh thần của những con người tham gia trận chiến ấy. Họ phần lớn đều là những thanh niên trẻ tuổi, có người chỉ mới đôi mươi – độ tuổi mà ngày nay chúng tôi đang ngồi trên ghế nhà trường, theo đuổi những dự định riêng cho tương lai.

Tôi tự hỏi, họ đã nghĩ gì khi khoác ba lô lên đường? Họ có nhớ nhà không? Họ có sợ hãi trước bom đạn hay không?

Và rồi tôi nhận ra, chắc chắn họ cũng có những nỗi niềm như bất cứ người trẻ nào. Họ cũng yêu gia đình, yêu cuộc sống và mang trong mình những ước mơ còn dang dở. Nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã chọn gác lại tất cả để đứng lên bảo vệ quê hương.

Đọc đến những dòng kể về các chiến sĩ hành quân xuyên đêm để kịp thời triển khai lực lượng, về những trận đánh diễn ra giữa làn đạn dày đặc của kẻ thù, tôi càng cảm nhận rõ hơn sự khốc liệt của chiến tranh. Có những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ không kịp chứng kiến ngày đất nước thống nhất, không kịp thực hiện những dự định của riêng mình. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên hòa bình cho thế hệ hôm nay.

Tôi cũng đặc biệt xúc động khi đọc về tình đoàn kết quân dân trong những năm tháng ấy. Chiến thắng Đồng Dương không chỉ là chiến thắng của bộ đội mà còn là chiến thắng của nhân dân. Những người dân bình dị đã âm thầm góp sức cho cách mạng bằng tất cả khả năng của mình. Họ che chở cán bộ, tiếp tế lương thực, hỗ trợ bộ đội chiến đấu. Trong những năm tháng gian khó nhất, tình yêu quê hương đã gắn kết mọi người thành một khối thống nhất, tạo nên sức mạnh to lớn để vượt qua mọi thử thách.

Có lẽ điều quý giá nhất mà tôi nhận được sau khi đọc về Đồng Dương không chỉ là kiến thức lịch sử, mà còn là bài học về lòng yêu nước. Trước đây, tôi thường nghĩ yêu nước là những điều gì đó rất lớn lao. Nhưng từ câu chuyện của thế hệ cha anh, tôi hiểu rằng lòng yêu nước bắt đầu từ những điều giản dị nhất: sự sẵn sàng cống hiến, tinh thần trách nhiệm và ý thức đặt lợi ích của cộng đồng lên trên lợi ích cá nhân.

Hôm nay, đất nước không còn chiến tranh. Thế hệ trẻ chúng tôi không phải cầm súng bảo vệ Tổ quốc như cha ông năm xưa. Nhưng chúng tôi có những trách nhiệm của riêng mình: học tập tốt hơn, lao động chăm chỉ hơn, sống có ích hơn và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp. Đó cũng là cách để tiếp nối ngọn lửa mà thế hệ đi trước đã truyền lại.

Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa” mang đến cho người trẻ như tôi cơ hội được lắng nghe những trang sử sống của dân tộc. Mỗi câu chuyện được kể lại không chỉ giúp chúng tôi hiểu hơn về quá khứ mà còn nhắc nhở về giá trị của hòa bình hôm nay. Bởi hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao người.

Khép lại những trang tư liệu về Chiến thắng Đồng Dương, trong tôi vẫn còn đọng lại rất nhiều cảm xúc. Tôi thấy biết ơn những người đã ngã xuống cho Tổ quốc. Tôi thấy tự hào về quê hương mình – nơi đã sản sinh ra những con người kiên cường, bất khuất. Và hơn hết, tôi hiểu rằng trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay không chỉ là ghi nhớ lịch sử, mà còn phải tiếp tục kể lại những câu chuyện ấy để ngọn lửa của lòng yêu nước luôn được gìn giữ và trao truyền cho các thế hệ mai sau.

Bởi những người anh hùng năm ấy có thể đã đi xa, nhưng “thời hoa lửa” mà họ viết nên sẽ mãi là bản hùng ca bất tử trong trái tim của mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐỌC VỀ ĐỒNG DƯƠNG, NGHE TIẾNG VỌNG TỪ MỘT THỜI HOA LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa