ĐỌC VỀ MỘT THỜI THANH NIÊN XUNG PHONG ĐỂ BIẾT TRÂN QUÝ HÒA BÌNH
Dưới góc nhìn của một người trẻ hôm nay, khi đọc bài báo về những năm tháng thanh niên xung phong, tôi thực sự bị cuốn vào câu chuyện đời của ông Phùng Nhật Báo - một con người bình dị nhưng mang trong mình cả một thời “hoa lửa” rực cháy.

Sinh năm 1951, lớn lên từ miền quê Bắc Lý (Hiệp Hòa) nay là xã Xuân Cẩm, tỉnh Bác Ninh, ông Báo bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ. Tháng 5/1972, ông gia nhập Đội Thanh niên xung phong Nguyễn Văn Cừ (N254), đảm nhiệm nhiệm vụ vô cùng quan trọng: bảo đảm thông suốt các tuyến đường sắt huyết mạch từ Đồng Đăng đến Đồng Giao. Trong bom đạn ác liệt, ga Yên Viên – nơi tập kết hàng viện trợ cho miền Nam – trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội của không quân Mỹ.
Tôi hình dung ra những con người trẻ tuổi, giữa tiếng bom B52 rung chuyển đất trời trong 12 ngày đêm cuối năm 1972, vẫn lặng lẽ lao ra đường ray khi vừa dứt loạt bom. Họ san lấp hố bom, kéo lại từng thanh ray, đẩy những chiếc xe cải tiến chở đầy vũ khí, thuốc men vượt qua cầu phao tạm bợ bắc bằng thùng phuy trên sông Đuống. Sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng tinh thần xung phong đã khiến họ không chùn bước.
Năm 1973, ông Báo tiếp tục hành quân vào Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình, trực tiếp tham gia mở đường bộ trong điều kiện khắc nghiệt của nắng lửa miền Trung và pháo kích dồn dập. Chỉ với đôi vai và đôi tay trần, ông cùng đồng đội đơn vị 3431 san lấp hố bom, dẫn xe qua những đoạn đường bị cày xới. Những tấm huân chương ông gìn giữ đến hôm nay không chỉ là kỷ vật, mà là chứng nhân của một thời tuổi trẻ sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.
Điều khiến tôi càng thêm kính trọng là khi đất nước hòa bình, ông Báo vẫn tiếp tục cống hiến. Từ Bí thư Đoàn xã, Phó Chủ tịch UBND, Bí thư Đảng ủy xã suốt nhiều nhiệm kỳ, rồi gắn bó lâu dài với Hội Cựu thanh niên xung phong huyện Hiệp Hòa, ông mang tinh thần xung phong từ chiến tranh vào công cuộc xây dựng quê hương.
Là một thanh niên sinh ra trong hòa bình, tôi đọc câu chuyện ấy với niềm tự hào và biết ơn sâu sắc. Những con người như ông Phùng Nhật Báo đã biến tuổi trẻ của mình thành những “bông hoa lửa”, thắp sáng con đường độc lập, thống nhất cho dân tộc. Để hôm nay, thế hệ chúng tôi được sống, học tập và cống hiến trong hòa bình, với trách nhiệm phải tiếp nối tinh thần yêu nước, dấn thân và không ngại gian khó mà các thế hệ đi trước đã trao gửi



